Sign up

Thơ Tình Hoàng Lộc

CHỰC CHỜ CÁCH BIỆT

— Viết bởi hoangloc @ 07:01

 

chực chờ cách biệt


có lẽ mình không còn gặp nữa
một đời cách biệt, một đời đau ?
đến khi núi lấp và sông lở
em ở đâu - ta ở chốn nào ?

con mắt cứ tìm chi bóng tối
trái tim nghe mỗi nhịp không còn
hàng cây đơn chiếc im như gió
em riêng hoàng hôn - ta cũng riêng

đừng giống người xưa kia sông Tương
kẻ ở đầu sông kẻ cuối sông
cái chi không thể là không thể
há huống vì nhau một tấm lòng

lòng ta khi đã tàn dâu biển
biết có còn đau tới chín chiều ?
và em thì phải đi qua phố
nghìn mắt hào hoa đứng ngó theo...



2-2010



hoàng lộc


NGÀY HẾT

— Viết bởi hoangloc @ 20:47

 

ngày hết

 

 

ngày sẽ hết, tháng năm rồi cũng hết
đoá âu sầu vừa toả buốt làn hương
em đã nói cùng ta lời tận tuyệt
dòng chiêm bao úa lạnh cả con đường

con đường ấy đã hành ta trọn kiếp
kể bao lần thảng thốt gọi tìm nhau
may với rủi - cuối đường ta đã gặp
nỗi muộn màng thấm suốt những xưa sau

cây một nhánh để trái buồn chín ngọt
em thiên hương mấy nữa cũng theo người
ngày sẽ hết, tiếc thương rồi sẽ ngớt
chỉ trong lòng vết máu hãy còn tươi...



2-2010



hoàng lộc


ĐÊM HĂM BA THÁNG CHẠP

— Viết bởi hoangloc @ 18:49

 

đêm hăm ba

tháng chạp

 

em đưa ông táo lên trời
dặn ông
đừng quá bồi hồi về anh
trời kia vốn đức hiếu sinh
có khi khóc cả chuyện mình phù hư ?

anh đang mất sạch cơ đồ
phế vương là một ông-vua-chết-rồi ?
hoàng thành sắp sẵn đêm vui
cớ sao tiếng khóc tiếng cười
hợp
tan ?

em ơi trắng mắt thời gian
tìm đâu ra thuở tình nhân dại khờ
năm cùng tháng tận hay chưa ?
hoang mang tóc bạc
mơ hồ tóc xanh...


2010


hoàng lộc


HẾT DẮT DÌU NHAU

— Viết bởi hoangloc @ 05:55

 

 

hết dắt dìu nhau

 

tình đến thế mà nỗi đời như thế
nên hai người không thể dắt dìu nhau ?
ta cúi mặt để thêm lần kẻ ở
biết trong em hiu hắt một giang đầu

mùa bớt rét sao đời thêm giá rét
chợt run lòng đũa rớt giữa mâm cơm
em đã rõ chữ tình kia có thiệt
nên không đành những khắc cốt ghi tâm ?

tình đến thế mà tay người không thể
dìu nhau đi cho hết bữa-đang-còn...


2-2010

hoàng lộc


BUỒN THÁNG CHẠP

— Viết bởi hoangloc @ 09:13

 

buồn tháng chạp

 

anh đang tháng chạp phố người
dường như khó kiếm mặt trời mùa đông

ấu thơ bỗng dậy trong lòng
may chưa áo mới mà xuân sắp về ?

rã rời khúc hát thương quê
gối tay nằm, tưởng dựa kề cố hương

cớ chi trên những dặm trường
nhớ em mà gặp nỗi buồn rất lâu ?



3-2-2010


hoàng lộc


thơ lâm chương

— Viết bởi hoangloc @ 05:57

 

EM XUÂN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Xa xứ, em xuân về rất lạ
trắng một màu, rơi rụng trắng tôi
môi lạnh, hững hờ không đợi tuổi
em xuân người, áo rét
ngó lưng trời, ái ngại một mùa đông

Em xuân tôi, năm cũ quê nhà
má đào thơm, hơ hớ đương thì
con mắt liếc đưa tình như gợn sóng
chưa qua cầu, áo đã muốn bay
tôi trai tráng đầu đình

giả đò quên chiếc áo
tay vin cành hoa sen
ngó em cười chúm chím
muốn ướm hỏi, xuân em tròn mấy tuổi
mà ngại ngùng mắc cở làm thinh
tôi trèo lên cây bưởi
tôi bước xuống vườn cà
run tay không dám ngắt nụ tầm xuân
nên tiếc ngẩn những ngày tôi xa xứ


 

LÂM CHƯƠNG


ĐÔI ĐƯỜNG

— Viết bởi hoangloc @ 04:28

 

đôi đường


 

 

ta đi về phía đồi tây
cỏ hoang gió rạp bóng ngày.
hoàng hôn
em đi về phía vườn đông
nắng lên vừa dựng mây hồng.
sớm mai

đôi ta đôi phía đường đời
vầng trăng chừng lỡ lầm soi ước thề ?

cuối trời ta vẫn hoài nghe
tiếng van vỉ thuở xa lìa cố hương
và em rủi một hoa nhường
bước đơn chiếc giữa hao mòn giấc mơ ?

chẳng qua hai đứa dại khờ
tưởng đang khép nối đôi bờ thời gian ?

ơn nhau một nụ trăng tàn
có khi suốt kiếp còn thơm nỗi buồn...


2-2010

hoàng lộc


XIN ĐƯỢC NGHỈ NGƠI

— Viết bởi hoangloc @ 05:16

 

xin được nghỉ ngơi

 

 

nghỉ ngơi thôi, hỡi gã làm thơ già
núi đã tàn rồi - kìa, biển cũng cạn
chữ nghĩa một đời, một đời hoạn nạn
cứ nổi chìm hoài theo mỗi câu thơ

hãy nghỉ ngơi thôi, cha mẹ chết rồi
cố xứ gọi về, (bạn bè cũng gọi)
bệnh hoạn bao năm hết còn nhớ rượu
lại nhớ những điều rất đỗi không nên

yêu ta một thời em vẫn là em
áo một thời bay, tóc một thời chảy
là mây là sông chưa từng ở lại
(ta vẫn một đời chỉ đứng ngó theo)

nghỉ ngơi được rồi hỡi gã làm thơ
đĩa dầu đã hao đêm còn gió nổi
kiếm một chỗ nằm nghe mình hối lỗi
về một chữ tình đáng lẽ không nên....



2010



hoàng lộc


NHƯ CỦA BAO GIỜ

— Viết bởi hoangloc @ 18:48

 

như của bao giờ


cùng em làm bạn bây giờ
đôi khi
đụng phải lòng xưa
bồi hồi

những gì u ẩn trong tôi
những gì ở lại bên đời em không ?

tình đi
là nước xuôi dòng
mà lau lách
cứ đầu sông
rợp bờ

xế chiều còn chút nắng trưa
tôi nghe
tôi vẫn bao giờ thôi,
em !

 

2010

hoàng lộc


ĐỂ DỖ TÌNH PHAI

— Viết bởi hoangloc @ 08:46

 


để dỗ tình phai


 

khi thành cơm - gạo không là gạo nữa
ván đã đóng thuyền, đời ván đã xong
gửi tình đi - anh trở thành quá khứ
chỉ câu thơ buồn một nỗi kiên trung

em vứt không đành - đeo thì quá nặng
chút nợ trần đời và chút duyên thơ
trăng trên núi đã khác thời dưới biển
chỉ đôi lòng sụp tối những đêm mưa

em nhận tình anh xong - em đã khác
có thể tình kia bắt đầu nhạt phai ?
thương nhớ hôm qua không còn hôm trước
nên mỗi trời phải có một màu mây
và chúng ta không ai là bội bạc
bởi trường giang, con nước cũng vơi đầy...


1-2010

hoàng lộc


VAN

— Viết bởi hoangloc @ 01:47

 

 van

 

nhất cố - tan đời ai buổi trước ?
tái cố, đời anh hoá thảm thương
nhỏ ạ, làm ơn đừng quốc sắc
mà anh hôm sớm phải đau lòng

quá lắm chỉ nên là gái đẹp
năm bảy tình si đứng ngó theo
em đi, mỗi bước run tiền kiếp
giết anh thôi - chớ giết lầm ai

bởi cứ bên trời nghe gió lớn
thổi bao lớp mộng cũ xiêu tàn
mộng mới, anh không còn dám mộng
và bóng em là bóng mù sương

có giết - chỉ cần anh chết dở
đủ cho anh thâm tạ đời anh
em bước đi đi, đừng ngoảnh lại
để em luôn là kẻ vong tình



1-2010



hoàng lộc


RÁCH ĐỜI NGƯ PHỦ

— Viết bởi hoangloc @ 04:42

 

rách đời ngư phủ

 

dòng sông đã cạn
con thuyền phơi sương
chỉ còn ngư phủ
ngồi bên sông. buồn

bươn qua sông dài
như qua suối mọn
đôi bờ nhạt phai
trời vừa xế nắng

trắng ngút dòng sông
bạc màu thôn dã
em đi qua làng
lòng xiêu bóng ngã

vắng dòng sông kia
nên chiều hoạn nạn
tóc áo vừa se
vai người tình muộn

dòng sông dù cạn
đá chẳng mòn thêm
rách đời ngư phủ
gió hoài tru đêm....



1-2010


 

hoàng lộc


thơ bùi ngọc thành

— Viết bởi hoangloc @ 19:10

 


KHÚC RU

CHO NGƯỜI LỖI HẸN



Đành lỗi hẹn với một người phố núi
Với đồi thông, dốc nắng, ngõ hoa vàng
Chim lưu lạc gánh đầy lưng bão nổi
Mãi bay vòng quên hót gọi mùa sang.

Đành lỗi hẹn với sông hồ quạnh quẽ
Giấc mơ phai rờn rợn bóng trăng tà
Đêm khát bỏng nhớ sương mềm lá cỏ.
Chốn quê người hồn chai sạn phong ba.

Đành lỗi hẹn với đồi cao lộng gió,
Lũng truông sâu cây cối mọc âm thầm.
Tim hóa đá kể từ đêm tiễn biệt.
Trách làm gì – dòng nhật nguyệt vô tâm !

Đành lỗi hẹn với vuông sân trường cũ
Những trang đời mưa, nắng, bụi lem nhem.
Hoa Tí Ngọ đầu giờ chơi vẫn nở,
Còn y nguyên màu mực với tên em.

Đành lỗi hẹn với ta – Đành lỗi hẹn!
Cuộc trăm năm rơi rụng biết đâu ngờ!
Thôi cứ để chút tàn phai mộng mị
Cuốn ta vào dăm câu hát vu vơ.



BÙI NGỌC THÀNH


TỐNG KHÚC

— Viết bởi hoangloc @ 05:40

 

tống khúc


 

mừng em về chỗ-không-còn
tình, như sợi chỉ treo chuông - đứt rồi
đã không níu nổi tay người
thì gan liều có bằng trời, cũng khinh

mừng em về với riêng mình
dường như cái nghĩa cái tình - ngang nhau
cầm bằng sả một đường dao
vết thương chờ đến kiếp sau, lại lành

chút gì thơ dại trong anh
mừng em lòng vẫn không đành, nhỏ ơi...


 

hoàng lộc


MÂY CỦA TRỜI

— Viết bởi hoangloc @ 05:18

 

mây của trời

                          

                * mây của trời rồi gió cũng mang đi
                                                 hoài khanh


em như mây của trời
qua đời ta khô hạn
thương ta, làm mưa rơi
mà đường bay hoạn nạn

mát lòng ta một thuở
đủ ơn thầm trăm năm
ngó lên trời thâm tạ
em bay rồi - mù tăm !

em xa xăm cuối đời
mưa hồn ta vẫn giọt
em là mây của trời
tay người đâu giữ được

kiếp nào mây ngừng trôi ?



2010



hoàng lộc


1 2 3 ... 21 22 23  Sau»

Powered by vnWeblogs