Sign up

Thơ Tình Hoàng Lộc

CHỖ NGỒI ĐÃ MẤT - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 07:27

 

 

chỗ ngồi đã mất

                                                                         

 

thời học trò - chiếc ghế dài - ngồi chung
thời dạy hoc - đứng, ba hoa trước bảng
thời làm quan - nằm chưa ngay lưng
đã ở tù, ngủ nền đất ẩm ...

chỗ ngồi - đời cho anh, vô dụng
anh có ngồi đâu ? - anh chẳng được ngồi !

em tìm anh - mỏi cả một đời ?
gặp - em hiểu cả đời anh cũng mỏi
bốn chiếc ghế nhà em - gian giữa
một chiếc - anh ngồi, không thể ngồi lâu

chiếc ghế anh ngồi dẫu chịu ơn nhau
mà tình yêu em cho anh, lầm lỡ ?
khi đứng dậy, nghe lòng dặn nhỏ :
gian giữa nhà em, không có chỗ anh ngồi !

anh bước đi - mỗi bước bồi hồi
đời rộng thế mà người ngồi quá chật
chiếc ghế của anh rõ ràng đã mất !

một chỗ ngồi làm khổ trăm năm
khi anh buớc đi những bước sau cùng ...



hoàng lộc

 


TỪ MỘT MIỀN ẨN CƯ - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 08:14

 


                từ một miền ẩn cư



                                  sáng thức dậy lên núi
                                  đọc một bài đường thi
                                  đời dưới kia gió thổi
                                  lòng ta như bá di

 

          nhớ em dù có nhớ
          rượu mời cũng quên về

          ngẫm không cùng thế sự
          sầu ta hơn thúc tề



                hoàng lộc

 


thơ phạm cao hoàng

— Viết bởi hoangloc @ 05:45

 

VỀ QUÊ

TÌM THĂM MỘT BẠN CŨ


 
                               * gửi anh Đỗ Chu Thăng


chiều đi lên Hoà Mỹ                                             
hỏi thăm nhà bạn hiền
đường xa núi chắn lối
núi cao cũng phải tìm


PHẠM CAO HOÀNG


THƠ CUỐI NĂM - HL

— Viết bởi hoangloc @ 07:54

 


 
thơ cuối năm


 

anh sống một nơi không gió mùa đông bắc                     
không còn nghe ai hỏi chuyện trăng tàn
chẳng bụi chuối sau hè bờ tre trước ngõ
tháng tận năm cùng trắng mắt đồng hương


dẫu chiếc xe đưa mười mấy chục dặm đường
anh cũng chưa ra khỏi vòng phố lạ
làm một người đi mà lòng kẻ ở
tờ lịch phiêu bồng chưng hửng mùa xuân

em bên quê anh bên trời đã lạc
lạc cõi nào nửa cuối phần tóc xanh
cánh dơi nhỏ bay qua đời khuya khoắc
vách đá hoa cương từng rớm lệ Ngũ Hành

có chiếc tượng hồn sau vuông cửa sổ
cứ thâm đêm nỗi nhớ gửi trong chiều
anh cuối năm ngõ ngàng ly rượu gạo
rượu với người cùng nhẵn mặt đìu hiu

tình mãi buộc hiên sân mà thân hoài trôi nổi
để khi không chừng mỏi cái giang hồ
biết em hỏi giao thừa sao vầng trăng biệt xứ
rồi chong đèn chép lại những câu thơ ...

 

hoàng lộc 



NỬA CHỪNG BƯỚC MỎI - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 17:42

 

nửa chừng bước mỏi

 

còn anh bước giữa hao mòn
cây khô năm bảy nhánh buồn quắt queo
đèn trời thêm lượt tàn, khêu
sáng thêm chốc nữa rồi theo gió lùa

còn anh với cõi mơ hồ
rã riêng cố sự dật dờ lửa hương
đuối lòng em chút yêu thương
đã cam tay bắt tay buông chẳng chừng

em về trắng mắt người dưng
phố xin biển nhịn mấy trùng sóng chao
tóc mai có ướt ngọn sầu
trái tim chắc hiểu vì đâu bồi hồi ?

còn anh bước mỏi bên đời
thương em, đứng lại ngó trời . phân vân ...


hoàng lộc


KHI TRỜI CHUYỂN

— Viết bởi hoangloc @ 20:38

 

khi trời chuyển

                                                                                                                               

 

khi trời chuyển mưa đêm   
ta rêm mình khó ngủ
tình cũng chuyển trong em
cho đời ta trăn trờ

sống là theo ý trời                                                       
chết lúc nào chẳng được
tình gặp bữa không vui
em với trời giống đúc !


hoàng lộc

 


MÙA GIÁNG SINH THỨ BA - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 06:08

 

mùa giáng sinh thứ ba



khi ở tháng mười hai - biết mình đã qua thêm mười hai tháng nhớ
mùa giáng sinh năm nào từng nến trắng đêm xanh ?
Chúa đã lớn khôn sao ta hoài nắng gió
em nhận - dẫu khôn cùng - những khắc khoải tình anh

anh sống vốn lông bông như thằng ngoại đạo
nghĩ giáo điều, kinh điển ấy : trò chơi !
nghĩ nhánh cây hung chim chừa, chẳng đậu
chẳng lẽ trần gian ni lại có mặt Chúa Trời !

từ được yêu em - lắm điều khó tin mà có thật
như đêm ba mươi có thể có trăng rằm
như cuối đời anh chợt đen từng ngọn tóc
hạnh phúc tuyệt vời là khốn khó trần thân

hạnh phúc ngọt ngào của trái tình đắng chát
như môi em khép mỗi nụ hôn đành ?
dẫu là thiên thần, vẫn có những thiên thần vô phúc
em - ta khổ nhiều rồi - sao còn bị đóng đinh ?

mùa giáng sinh thứ ba - anh thành cao đồ của Chúa
tình yêu của Người : tình yêu của em cho
ta có thêm nến hồng, thêm ánh lửa
em sợ gì đêm đông - ngọn bấc ấy mơ hồ !

 

hoàng lộc

 


CHÚC MỪNG - HL

— Viết bởi hoangloc @ 01:23

 

HL xin thân thiết chúc mừng những bạn văn và anh chị em bằng hữu xa gần
một mùa lễ

Giáng Sinh 2008
và Tết Dương Lịch 2009

hạnh phúc và bình an

 

 

 

 CHUYỆN LẠ VỀ GIÁNG SINH

 

trong lòng anh - Chúa đã giáng sinh rồi
đã mấy tháng, từ trước ngày tháng chạp
những sự lạ - nếu em còn tin được
mời em về thăm Chúa-giữa-lòng-anh !

chuyện, việc - nhiều khi nhan nhản đời quanh
mà mới nghe qua, người ta bảo lạ
như việc Chúa ra đời trong hốc đá
giữa những người chăn và những con cừu…

đừng cho cừu và Chúa phải khác nhau
Chúa của trời - còn cừu kia của đất
hãy mặc cái thanh được gần cái tục
thì chuyện đời chẳng lạ lắm đâu em !

như đời anh rách nát, đó em xem
chừng ấy năm qua mưa dầm nắng dải
càng che dấu càng lòi thêm tệ hại
ấy mà nơi Chúa chọn để ra đời !

có lẽ tình yêu quen cửa nhà trời
ở đó không so bì, đắn đo, tính toán
như gió lành, hương hoa và ánh sáng
Chúa cho mọi người - có kén chọn gì đâu?

mời em về thăm Chúa thử ra sao
qua mấy tháng, kể Chúa tròn trĩnh lắm
nghĩ Đức Mẹ ghé lòng anh quá chậm
sinh trước vài năm, chắc Chúa lớn khôn rồi!

em hãy về ngó Chúa để tin, vui
dẫu đã nghìn lần ngó trên tượng, vẽ
em chớ giật mình : Chúa đâu lạ thế
sao mặt mày cứ giống hệt tình anh !


hoàng lộc

 

 


THƠ HUY TƯỞNG

— Viết bởi hoangloc @ 04:56

 

con đường

này em ta dắt nhau về
vang vang dưới núi
chiều tê lạnh rồi
cái ong cái kiến
qua đồi
và trăng xanh nữa im lời nước mây

bước chầm chậm dưới hàng cây
đừng rung em nhé
sợ ngày rụng theo

bóng ta rớt dưới chân đèo
em ơi có thấy ít nhiều hoang vu

thôi nằm ngủ dưới rừng thu
mai ta thức dậy thân mù mịt sương...
mai ta bỏ phố quên phường
dìu nhau đi suốt con đường hư không

 
huy tưởng


BỮA ĐỢI TÀU Ở NEW ORLEANS - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 07:06

 

bữa đợi tàu

New Orleanshttp://tuongvi.vnweblogs.com/gallery/9823/ktr.jpg

 

ngồi đây

bỗng hiểu thêm đời                            
hiểu thêm em để than trời - được không ?
dẫu cho cái nắng muôn trùng
dễ soi đến chỗ tận cùng trái tim

phi trường sớm vắng người lên
một ta sầu gật gù trên ghế chờ
thản nhiên một chút tình hờ
(ơi em rồi chẳng bao giờ tiễn anh !)

ngồi nghe nhức mỏi xương mình
lóng tay nào cũng bật thành tiếng kêu
thôi đừng phố biển nhìn theo
sợ khi trăng mọc thuỷ triều lại dâng ...                                                                
                                         

                                                                                      hoàng lộc

                                          


THƠ NGẮN - HL

— Viết bởi hoangloc @ 06:48

 

như bỗng hiền khô

 

ta vốn sống hoang tàng như loài bất trị
thẳng dặm rừng đời nào ngán chi ai
từ có được tình em - kể từ bữa ấy
con voi lung đã biết sợ ... cô nài

 

hươu dài cổ



ngửa mặt trông ra ngoảnh cổ trông vào
cái ngóng cái trông vô cùng khốn khổ
nghe nói rừng Phi châu có nhiều hươu cao cổ
có cổ nào dài như cổ anh không ?


về chân trời

đại thánh xưa tưởng một vọt tới chân trời
mà cứ lòng vòng trong bàn tay đức Phật
nếu quả tình yêu cao cường hơn pháp thuật
anh dư sức tới chân trời để gặp lòng em


gặp



ghềnh thác nào xưa đã khuất rồi
rộng dòng sâu nước lở bờ đôi
muối thêm lời mặn nồng cho sóng
em đứng chờ kia : biển của tôi !



HOÀNG LỘC


 


VỀ THƠ TÌNH - (tiểu luận) THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 01:28

 

ta rất vô cùng
                  

                                    

                                                        tranh Đinh Cường          

 

lắm bữa chạy vòng vo khắp phố
tình như trai mới, hồn rượu đầy            
ta thất thanh giữa trời thiếu nữ
mà chẳng hề em có ở đây !

có thể em là Bích là Uyên…
vẫn tuyệt vời những giấc mơ điên
để ngậm ngùi trăng xưa thiếu phụ
như những câu thơ đã thất truyền

có thể rằng em là Tiểu Thanh *
một tờ sương khói ấy bồng bênh
ví chẳng tro than ngày hoa uyển
thì dễ đâu ta tàn thân danh ?

cái chi không chắc cần hơn thế
để một đời ta sống với thơ
có phải chính em là chiếc rể
mà cây ta đã gửi lòng nhờ ?

ta rất vô cùng, ôi gái đẹp
em về chưa chắc dịu đời tham
trời đất sẽ vô cùng tịch mịch
nếu cứ hoài em, một chút trăng …

 

hoàng lộc
__________________________________
* trong Độc Tiểu Thanh Ký của Nguyễn Du


viết ở chân cầu - thơ hl

— Viết bởi hoangloc @ 08:03

 

THƠ VIẾT Ở CHÂN CẦU

 

ôi chồng em dễ chi là Từ Hải
mà ta tin còn một buổi qui hàng
nên em ạ dù Nguyễn Du sống lại
cũng điếng hồn cho Kim Trọng lang thang

ta đã lang thang mấy lần Kim Trọng
từ hôm qua goá bụa một phần đời
có mỏi mắt trên Tiền Đường nổi sóng
thì bạc lòng em vẫn bạc lòng vui…

như bến bãi mười năm rồi cát lở
có ngậm ngùi đến mấy cũng bằng không
cái thất thế khoanh đời ta một xó
gọi tình xưa em tay bế tay bồng

ta có đến vịn vai cầu mấy bận
đứng trông trời mây trắng hãy còn bay
bóng hiu hắt thả đôi bờ, nước cuốn
em qua cầu thuở đó chắc không hay

 

HOÀNG LỘC

 


than thở với cái xương sườn - thơ hl

— Viết bởi hoangloc @ 06:43

 


THAN THỞ
VỚI CÁI XƯƠNG SƯỜN



1.


bộ xương sườn của anh
Chúa bẻ liền một cái
đủ bùa phép linh tinh
mới làm ra em đấy

nhìn anh - cười - Chúa phán :
- cái này là của con
giữa cõi đời thê thảm
biết đâu con đỡ buồn !

 


2.

những ngàn năm đã qua
mầy kiếp đời anh trải
tìm em, tìm không ra           
hông sườn anh…đau mãi...


cõi đời nào thê thảm
hơn là cõi đời này ?
sau những mùa kiếp nạn
mới tìm được em đây !

chính màu xương của anh                      

lẫn đường gân thớ thịt
ôi, ơn Chúa lòng lành
ghép sườn xưa đúng khít

 


                                        
3.


sao phía sườn bên phải
không hề nguôi cơn đau ?
sao ngày em trở lại
vẫn thê thảm đời sầu ?

bởi anh khác dần anh
qua ngàn năm vật vã ?
anh làm hỏng dần anh
giữa cõi người xa lạ ?

4.

trong bộ sườn rã mục
chỉ còn em nguyên lành
làm sao anh giữ được
cho dài lâu mối tình ?


 

HOÀNG LỘC


THƠ NGUYỄN MIÊN THẢO

— Viết bởi hoangloc @ 04:31

 

Hoàng Thị 1

em cười xóa cả vô minh
anh trong kinh kệ giật mình buớc ra
mõ chuông gửi lại trăng tà
anh xin phiêu hốt bên tà áo em

 

uống cà phê

ở dinh Độc Lập

 

buổi sáng ra ngồi dinh Độc Lập
mộng bá đồ vương một chút chơi
tối về nằm mơ thấy Di Lặc
nghe suốt trần gian một tiếng cười


tự bạch 1


năm anh ba mươi tuổi
ngỡ mình đi đúng đường
giờ sắp tuổi lai hi
mới biết mình lạc lối

mười hai năm làm quan
lòng luôn sao bức bối
mười tám năm làm dân
mới biết mình có tội

mười tám năm làm thinh
mười tám năm không nói
em tặng một ngày xuân
cánh hoa đời phơi phới

chỉ cần nụ cười em
cuộc đời anh đã khác
chỉ cần được yêu em
anh không còn đi lạc

nguyễn miên thảo

 


1 2 3 4 5 6 7  Sau»

Powered by vnWeblogs