THÊM MỘT TIN BUỒN

By HOÀNG LỘC

Thi sĩ PHAN DUY NHÂN  (Phan Chánh Dinh)
từng là giáo sư trường trung học Nguyễn Duy Hiệu Điện Bàn,
phu quân chị Dương Thị Ngân Hà (cũng đã qua đời), dạy cùng trường,
tỷ phu bạn Dương Tiến Đông, hiền tế của bác Dương Phương Hội An

đã xa rời cõi tục lúc 19:10 giờ Sài Gòn, hôm nay 8-7-2017.

Bè bạn lưu linh lạc địa, xin nhớ về Thi sĩ, một thời làm thơ và dạy học.
Mong anh sớm về đất Phật.

BẰNG HỮU và HOÀNG LỘC
_________________________________________________

1/ Hồ Tây hoa đào nở sớm

Em đến bao giờ với thủ đô
Tái tê sương giá mặt Tây Hồ
Đào ơi, anh vượt bao sông núi
Chẳng kịp về, em cũng nở ư?

2/ Tứ tuyệt

Đáy cốc nghiêng trăng cuộn thủy triều
Tôi về lưu luyến có về theo?
Bánh xe quay ngược mùa xuân đó
Em mắt như thuyền ngại nhổ neo…

PHAN DUY NHÂN

More...

lặng lẽ Tam Kỳ

By HOÀNG LỘC

lặng lẽ Tam Kỳ, lặng lẽ nhau
đi qua, không ghé, phố thương người?
chiếc xe đò thuở em còn trẻ
chở miết mùa xưa vĩnh biệt tôi

lặng lẽ Tam Kỳ, lặng lẽ em
một đời bụng dạ gửi chồng con
thì tôi có đứng trông đầu phố
cũng chịu tàn rơi một nỗi niềm

lặng lẽ Tam Kỳ, lặng lẽ tôi
thăm em, như đã được thăm rồi
chuyến xe đò chở nhau đi mất
bỏ lạc bài thơ thuở tặng người.

2017

HOÀNG LỘC

More...

nói ít thương nhiều

By HOÀNG LỘC

em đi chợ Huyện không về
trời xưa Hà Nhuận câu thề gió bay
để còn ngó xuống chiều nay
(Hội An anh cũng bao ngày ngó lên)

More...

đọc NGẮN NGẮN TÌNH SI của HOÀNG LỘC

By HOÀNG LỘC

Lối vào cõi thơ của thi sĩ Hoàng Lộc thật dễ lạc bước vườn tình mà cũng thật khó để người đọc khỏi sa chân vào chữ tình. Bạn đọc yêu thích thơ tình Hoàng Lộc từ trước năm 1975 và hiện nay, thơ ông vẫn có chỗ đứng trang trọng trong lòng người mộ điệu.

Bạn chớ tìm cách định nghĩa thơ tình Hoàng Lộc làm gì, kẻo sa vào những giăng mắc tai ương khắp nẻo trong suốt tập “Ngắn ngắn tình si” ! Sao không là “ngăn ngắn” mà lại “ngắn ngắn”. Có phải vì ngại vấp phải chữ tình mà si dại mãn kiếp nên trông mong ngắn ngắn để phổ độ cõi lòng “hát thất tình ca, nghe buồn thúi ruột/ mới hay đời rủ lạnh một tà huy…”

More...

chuyện bình dầu nhị thiên

By HOÀNG LỘC

xóm em ở, bạn bè toàn con gái
em ưa làm con trai bằng bình nhị thiên đường
cái bình không, em xin từ mẹ
đeo lòng thòng trước bụng thiệt dễ thương

anh qua xóm em chơi với... bình dầu thun thun
để từ đó em không thèm làm con trai nữa
xà lỏn rách bình dầu anh kín hở
em âm thầm có bữa muốn đừng che

anh dần thanh niên - hết dám đái sau hè
em lớn mau hơn, lấy chồng rất sớm
em hiền thục và anh thì quá bợm
qua bao dập vùi, may còn gặp nhau

ngồi với em lí rí chuyện bình dầu
ôi trắng tóc cũng bất ngờ đỏ mặt
hỏi đau bụng nhức đầu bà lấy gì để xức
bảo không có nhị thiên đường, tui phải trét dầu xanh...

11-2016

HOÀNG LỘC

More...

không có em ta mới nên người

By HOÀNG LỘC


KHÔNG CÓ EM, TA MỚI NÊN NGƯỜI

không có em - ta mới nên người?
bước một mình, cũng sẽ quen thôi
mới biết khi xa rời giấc mộng
phải một mình đi, (chẳng vịn ai)

bởi căn nhà nơi đó có em
mỗi lần qua, lòng ta lại buồn
mỗi lần qua ta nghe trong gió
tiếng chồng em cười với các con

mới biết căn nhà em rất riêng
sống cùng người tới tận trăm năm
ta qua nhà - tìm hoài chẳng thấy
đâu đời thơ, một chỗ yên nằm?

xa rời em - ta mới nên người
bước một mình, cho dẫu không vui
ngó lại, còn trái tim thoi thóp
mong có ngày ta sống lại thôi...

9-2016

HOÀNG LỘC

More...

về thơ hoàng lộc

By HOÀNG LỘC

TRẦN YÊN HÒA

giới thiệu thơ HOÀNG LỘC

Kết quả hình ảnh cho nhà thơ trần yên hòa

Hoàng Lộc, với tôi, những ngày trước bảy lăm là một trong những tên tuổi làm thơ Quảng Nam nổi tiếng, cùng thời với Thành Tôn, Luân Hoán, Huy Tưởng. Tôi đọc những bài thơ tình của anh một cách say mê vì hồi đó, tuổi học trò mới lớn, chắc ai cũng để trong tim mình hay theo đuổi một bóng sắc nữ sinh nào đó, cùng trường hay cùng lớp.

Thơ Hoàng Lộc nói giúp tôi những mơ mộng, những yêu thương, những theo đuổi bóng hình...

Rồi tất cả như dòng cuồng lưu, chúng tôi vào lính, bỏ lại ngôi trường trung học, bỏ lại thị xã êm đềm. Hoàng Lộc có Hội An. Tôi có Tam Kỳ. Sự đồng cảm hình như có sẳn trong lòng mình, nên khi đọc thơ Hoàng Lộc, tôi thấy như anh đã nói hộ mình nhiều điều mình muốn nói.

 

NGÀY TRỞ LẠI HỘI AN

 

More...

một ca khúc nữa

By HOÀNG LỘC

 

KHÚC TÌNH HOÀI

 

thơ HOÀNG LỘC - nhạc THU THỦY - tiếng hát DZOÃN MINH

 

 

một mình em, một mình tôi
hai ta mà phải chia đôi nỗi buồn
mái đời sắp sửa hoàng hôn
trong nhau, chỉ ngọn đèn hồn lẻ loi
 

đành em khép đoá tình hoài
phấn hương chừng cũng tan phai ít nhiều
đành tôi lá mỏng cành xiêu
không che em đủ đôi chiều nắng mưa
 

hai lòng cùng chút niềm xưa
có nhau mà để trang thơ dãi dầu
vẫn tôi bèo giạt chân cầu
chờ chi, nước lạc dòng - đau cuối trời
 

một mình em, một mình tôi
hai ta cứ một mình, đời khổ chưa?

 

 

More...

ca khúc phổ thơ

By HOÀNG LỘC

 

THƠ TÌNH CỦA NGƯỜI CÓ TUỔI

thơ HOÀNG LỘC - nhạc và hát : TRẦN QUANG LỘC

 

anh có tuổi rồi lòng như con nít
khi không hờn hờn giận giận đâu đâu
chi cũng muốn nhiều mà em cho quá ít
lo cái không nên mà hoá bạc đầu?

 

có những bài thơ viết khi nào không nhớ
lật ra dòm - bỗng thấy bóng em trong
có một loài hoa một đời chưa chịu nở
bỗng vì em mà phải nở rất buồn

 

anh có tuổi rồi đường trường không bước nổi
đi một hồi - ngồi lại - ngó mây bay
mắt em xanh trong màu trời vời vợi
cũng vì anh đã một thuở ai hoài?

 

ngày xế bóng bên đồi khô những lá
hành trang anh rơi rớt lại bên đường
mai mốt em qua đây khi rối bời tóc gió
chắc bồi hồi biết mấy những cành không...

 

More...

hoàng lộc với phố Hội

By HOÀNG LỘC

 

HOÀNG LỘC VỚI PHỐ HỘI

Hai mươi năm anh đi xa nhà
Gió vẫn cứ bồi hồi trên bến phố
Em thì đã phôi phai thời con gái
Và chọn đời -ở -vậy- nuôi- thơ

 

Môt bạn đọc bài thơ cảm thán. Ôi, cô gái ấy, người yêu đầu ấy của nhà thơ thật là hạnh phúc, vì đã có được một người tài tử đến thế mãi hai mươi năm dài còn ngoái đầu trông trở lại...Mình thì không nghĩ thế. Trên đời này, vào thời buổi này, mấy người làm thơ được cái diễm phúc có một hồng nhan quên tuổi xuân mình, đem cuộc đời mình sống để nuôi thơ?

 

Hai mươi năm anh bỏ ngày xưa
Rất nhiều chuyện trở thành chuyện cũ
Gió vẫn thổi không cùng trên bến phố
Để bên trời nghe mãi tiếng vi vu
(Và lòng anh không bội bạc bao giờ!)

 

Chia sẻ với lòng đau không gì bằng gió. Gió từ ngàn xưa vọng về, từ quê nhà vọng lại. Bồi hồi như ngực trẻ, bổi hổi như hơi thở non tơ ...Vậy đó, bao nhiêu chuyện bên này, bên kia đã trở thành chuyện cũ. Nhưng tiếng gió mãi như tiếng lòng da diết , làm sao quên?

 

Ngày tứ xứ đã ra chiều quên lãng
Biết quê ai không phải quê mình
Anh đã gặp bao nhiêu dòng sông lớn
Mà sông Hoài cứ thăm thẳm trong anh

 

Em và quê nhà, mỗi lần kẻ tha hương nhớ về vẫn mờ ảo, hòa quyện, nhập nhằng..như một điều thiêng liêng đắng đót. Núi vẫn sừng sững dáng núi, sông vẫn thăm thẳm đời sông, nên con mắt vẫn một chiều ngoái lại ...

 

Em cuối phố và ngọn đèn thức ngủ
Vẫn nhọc nhằn chép giữ những câu thơ
Có nhiều thứ vẫn bình thường thế đó
Để trong em hơ hãi một tình đầu

 

Không bình thường đâu hình ảnh em đang nhặt nhạnh chép giữ từng câu thơ. Là cả một lòng yêu sâu đậm, là cả một mối tình hoài, và cả một sự trân trọng thơ ca...Có một hồng nhan như thế, bảo sao đời anh không gió thổi muôn trùng?
Mình chưa hiểu rõ từ hơ hãi trong câu thơ nhưng vẫn thấy thương cảm cho em quá, xót xa cho em quá, em tội nghiệp của người!

 

Hai mươi năm quê nhà trăng soi
Mỗi nhắc nhớ chắc đau từng kỹ niệm
Anh biết anh không là dĩ vãng
Của em và của phố mờ rêu...

 

Hai mươi năm quê nhà trăng soi! Hình ảnh đẹp đến se thắt để dù đi đâu, về đâu cũng đau đáu nỗi niềm .
Anh biết anh không là dĩ vãng
Của em và của phố mờ rêu... Mình đọc câu này với một mối cảm hoài. Không là dĩ vãng! Có điều gì đẹp hơn thế và đau lòng hơn thế? Người đi thì đã đi rồi. Gió dù thổi vẫn đoạn đành tứ xứ. Em vẫn tự bằng lòng với hoài niệm mà tưởng như đang là hiện tại , tình em thế bảo sao ngưòi ra đi có thể nhận nơi nào khác làm quê hương?!...̣

 

THÙY VÂN

More...