THƠ BẠN
KHI XA QUÊ
Những điệp khúc thăng trầm, hồn hậu ước mơ xanh
Tên những làng tôi đẹp tựa bức tranh
Tâm ý người xưa vẽ lên từ thời vỡ đất
Khi xa quê nghĩ về những tên làng
NGUYỄN HỮU THỤY
gửi cô giáo
đã biết rằng yêu nữ sinh rất khổ
nào hay yêu cô giáo lại khổ hơn
ta, trái đất - một đời quay lảo đảo
một đời yêu mà chẳng thể tròn vòng
ai áo trắng của ngày xưa biền biệt
vang trong hồn nỗi nhớ cuối tà bay
để thơ dại tưởng sắc màu chỉ một
trắng không màu là màu trắng không phai
em mùa thu áo vàng, mùa đông áo tím
và mùa xuân cũng trắng nõn sân trường
mỗi sắc áo - mỗi sắc đời lồng lộng
ta bốn mùa sững sốt những trầm luân
một sắc áo một đời không giữ nổi
huống chi em trăm thứ áo, trăm màu
nên yêu nữ sinh khổ chi bằng yêu cô giáo
ta điếng hồn thêm mấy cõi xưa sau... 
hoàng lộc
đời dửng dưng buồn
một mai ta phải qua đời
và em cũng phải ra người dửng dưng
sống nuôi giữ mối tình khùng
chết đi bỏ lại nửa chừng tiếng than
dưới kia đất cỏ khô vàng
nén hương nào đốt cho tàn nỗi đau
chưa từng ta được còn nhau
mà trong cái mất vì sao nặng lòng?

vẫn mây trắng nổi bềnh bồng
vẫn dâu biển dậy mấy trùng từ ly
rã rời một gốc tình si
kiếp sau còn dám hẹn kỳ trổ hoa?

có đề bia mộ giùm ta
thì trăm năm dễ không nhoà nhạt em..
hoàng lộc
chỉ phía ngoài em
ta bữa đó phía ngoài em – có phải?
tím môi hôn, con mắt ngó nhau vùi
trời đất biết đời ta còn quạnh quẽ
một nỗi niềm dấu kín để không nguôi
em bữa đó cũng ngoài ta – có lẽ!
hơi thở dồn, tóc rủ ướt ăn năn
sông đêm chảy bên ngoài ngày nắng xế
trên thân nhau sầu muộn trổ âm thầm
ta giọt lệ, bên ngoài em, để lỡ
thấm vội vàng sau ngực áo thơm hương
tình đã khổ , đừng thêm lời khổ nữa
nỗi vui reo ngoài một trái tim buồn
ta bữa đó dẫu là ta, miếng cắn
da ửng hồng, máu tụ ngấn tình si
rồi cũng chỉ phía ngoài em - vạn dặm
bởi đôi ngày dấu nhớ sẽ tan đi ...
hoàng lộc
| Nhà thơ Hoàng Lộc: "Tôi sẽ về lại quê..." (báo TNO - 17:21:00, 19/04/2008) Đặng Ngọc Khoa (thực hiện) | |||||||
![]() Thủ bút Hoàng Lộc Nơi tôi đang định cư có rất ít người Việt. Đời sống văn nghệ của tôi thật sự cô đơn vì nơi này không có ai biết đọc thơ. Người ta thường nghĩ cô đơn là nguồn mạch của sáng tạo. Với tôi, cô đơn là túng quẫn - là tự khô cạn. Điều này tôi chiêm nghiệm được khi có dịp về Cali hay Dallas, Houston, những nơi đông đúc đồng hương và bạn văn. Những dịp đó giúp tôi viết được đôi bài. Rồi thôi. Bạn văn với những gặp gỡ tình thân - như là chất xúc tác của thơ tôi. Và có lẽ ở xứ người lâu năm - tôi cũng như nhiều bạn văn cùng thế hệ - hình như dần dần không còn đề tài để viết, ngoài nỗi hoài hương và những... người tình cũ! Tôi có ý định sẽ in Thơ Tình Hoàng Lộc ở quê nhà. Tôi nghĩ tập thơ sẽ dày 300 trang gồm gần 200 bài thơ tình của tôi qua các thời kỳ tôi đã “lưu lạc những hiên nhà gái đẹp”. Có thể coi đây là một tập tuyển thơ tình Hoàng Lộc. Bè bạn khắp nơi và độc giả ở Quảng Nam luôn khuyến khích tôi thực hiện điều này.
Vài ba năm tới, tôi sẽ nghỉ hưu nhưng chuyện hồi hương thì đã đặt ra! Tuổi già nơi đây, với những người như tôi thật là dễ sợ. Tôi sẽ về lại quê. Tôi sẽ được gặp và sống lại cái không khí bằng hữu và độc giả thân thiết một thời. Tôi lại làm thơ, cho đến khi bằng hữu và độc giả bảo thơ tôi không còn hồn vía nữa thì tôi ngưng nghỉ. Với tôi, thơ tình là sở trường - nhưng nếu thế sự làm tôi xúc động, tôi cũng viết. Miễn sao xúc động phải là xúc động thật cho thơ.
Có lẽ câu hỏi này có nhiều cách trả lời. Tôi thường tự nhận tôi chỉ là gã làm thơ cuối thế kỷ 20. Thời điểm của thế kỷ 21 là của những thi sĩ khác. Cái học, cái đọc của tôi có khi đã cũ - nên quan niệm về thơ cũng như thế chăng? Với tôi, thơ là cảm xúc được nói lên bằng chữ nghĩa. Mỗi người làm thơ đều có cách nói riêng của mình từ cảm xúc của chính họ. Tôi không hề nghĩ thơ tình mới là “đỉnh cao” của cảm xúc và sáng tạo. Nghĩ thế thì “lớn lối” quá. Ấy nhưng, theo tôi - thơ tình dễ đọc, dễ cảm hơn bởi vì tình yêu chính là... nguồn sống miên viễn của nhân loại.
Nghĩ gì về thơ Hoàng Lộc? Xin chép lên đây một vài chia sẻ của thân hữu ông ghi ở bìa cuối tập thơ Qua mấy trời sương mưa. “Thơ Hoàng Lộc vẫn y nguyên cái phong thái ngày xưa nhưng đậm hơn thời anh viết cho Bách Khoa” (Nguyễn Mộng Giác). “Ít ỏi câu thơ thời trai trẻ, còn sót lại trong ký ức tôi, là của Hoàng Lộc và Vũ Hữu Định. Nay một người đã ra thiên cổ. Người còn lại lưu lạc xứ người, vẫn còn cho tôi những vần thơ hay...” (Hồ Minh Dũng). “Hoàng Lộc đến với đời này bằng trái tim không bình yên. Cõi thơ anh tưởng như là thế giới rất riêng tây. Thế giới ấy dù mở ra thăm thẳm chiều sâu nhưng bằng ngôn ngữ bình dị đời thường, lại khiến ta dễ rung động gần gũi” (Nhật Nguyễn).
|
cũng phải lấy môt thằng không đáng lấy
tình đã nhận – khó lòng em trả lại
câu thơ đầu ta viết những điều chi?
rêu phong rồi cả một mùa thu đi
chiều đơn chiếc còn ta ngồi ủ dột
lòng cũng cố một lần đua nước rút
sức hơi này ta phải chịu ta thua
em thấy trời mây trắng gớm ghê chưa
khi đỉnh núi cũng hết màu xanh cũ
con cò trắng vừa động mùa di trú
hỏi em còn dám bận bịu tình không?
yêu bao nhiêu em cũng phải lấy chồng
xa biết mấy là con đường phía trước
ta theo mỏi còn em thì phải bước
có bao giờ ta đuổi kịp tình đâu ?
đời tàn thu mây trắng bay qua đầu ...
hoàng lộc
trang đời,
trang thơ anh
mấy hôm nay anh bỗng xuống tinh thần
đời sẫm tối như phố già thiếu điện
sông cứ đổ nước dần ra cửa biển
thì sông đâu giữ mộng của anh hoài
anh viết bao giờ và viết cho ai
trang thơ cũ liệu mấy người nhớ được
em yêu dấu, có câu nào em thuộc
có câu nào rúng rẩy những thâm ân?
như ơn trăng vô lượng bấy đêm cần
chút khuya khoắc phải nương nhờ đóm lửa
anh vẫn nhớ những trang đời khó nhớ
chợt thương mình khác lũ bội vong kia.
yêu chân thành để lại thấy lòng se
trang đời khổ. trang thơ nào em lật ?
những thứ quí đã đành anh mất tất
bắt đời buồn. thiếu hẳn giọng thơ vui
nghiệp lớn là đâu? tóc hết xanh rồi
danh chi đó mà thân ra đến thế ?
những lớp sóng còn lô nhô hưng phế
tiếng gọi đò gió tạt suốt trăm năm
anh vuốt trang thơ thẳng thớm - em cầm
để trân trọng với tình anh trao gửi
anh yêu đã mùa đông - ngày ngắn, vội
dẫu chân thành mà lại thấy lòng se
mái đời tàn chán ngán chẳng buồn che
chiều sẫm tối, phố già kia thiếu điện
hờn dỗi em đi - bùi ngùi em đến
chuyện tình buồn không phải lỗi trang thơ
bởi trang đời anh hết sạch những dòng xưa.
hoàng lộc
chuyện tây hiên
từ trong cổ lục
em là tiểu thơ
lòng quen khuê các
tây hiên đứng chờ
ta, thằng phiêu lãng
nghe đồn sang chơi
mới nhìn đã sảng
ơi em tuyệt vời
rượu hồng một chén
mịt mù cõi thế
ngơ ngẩn đường chim
công hầu coi nhẹ
nhớ màu mắt em
về tây hiên cũ
nghe mưa đầu sông
tóc em hà xứ
đời ta tang bồng
hoàng lộc
Powered by vnWeblogs