Sign up

Thơ Tình Hoàng Lộc

THƠ BẠN

— Viết bởi hoangloc @ 08:00



KHI XA QUÊ
NHỚ VỀ NHỮNG TÊN LÀNG


Tên những làng tôi đẹp tựa bài thơ
Phúc Mỹ, Phúc Khương, Trường An, Phiếm Ái …
Đối diện hai bờ sông - dòng Vu Gia chảy mãi
Những điệp khúc thăng trầm, hồn hậu ước mơ xanh


Tên những làng tôi đẹp tựa bức tranh
Tâm ý người xưa vẽ lên từ thời vỡ đất
Đặt để niềm tin như là có thật !?
Những mỹ từ hằng sống với thời gian


Khi xa quê nghĩ về những tên làng
Ám ảnh nỗi buồn thương cây nhớ cội
Định hướng mặt trời tìm phương đi tới
Câu thơ đồng hành – lỗi nhịp với đồng hương


Bến lở song trôi, giậu đổ chân tường
Tấc đất tấc vàng giữa lòng thành phố
Chếnh choáng Hồ Trường - đau niềm Thất Thổ
Chiếu trọ mòn lưng mới yên chỗ cắm dùi


Lại gặp nhau đây những thằng bạn cùng thời
Ăn cơm mới vẫn nhắc hoài chuyện cũ
Ơn kẻ lòng lành chứ ơn gì kẻ dữ
Giữa đám họa trần gian còn chữ phúc lưu tình


Lưu lại trong tâm những bóng những hình
Gốc rạ hồn quê hiền lành đến tội
Trụ lại giữa đời mênh mông gió thổi
Bản sắc riêng, địa chí những tên làng



NGUYỄN HỮU THỤY



GỬI CÔ GIÁO - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 08:39

 


 
gửi cô giáo


đã biết rằng yêu nữ sinh rất khổ
nào hay yêu cô giáo lại khổ hơn
ta, trái đất - một đời quay lảo đảo
một đời yêu mà chẳng thể tròn vòng
 
ai áo trắng của ngày xưa biền biệt 
vang trong hồn nỗi nhớ cuối tà bay
để thơ dại tưởng sắc màu chỉ một
trắng không màu là màu trắng không phai

                                                                              

em mùa thu áo vàng, mùa đông áo tím
và mùa xuân cũng trắng nõn sân trường
mỗi sắc áo - mỗi sắc đời lồng lộng
ta bốn mùa sững sốt những trầm luân

một sắc áo một đời không giữ nổi
huống chi em trăm thứ áo, trăm màu
nên yêu nữ sinh khổ chi bằng yêu cô giáo
ta điếng hồn thêm mấy cõi xưa sau...
  
   

hoàng lộc


ĐỜI DỬNG DƯNG, BUỒN - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 04:15

 

 

đời dửng dưng buồn

 

một mai ta phải qua đời

và em cũng phải ra người dửng dưng

sống nuôi giữ mối tình khùng

chết đi bỏ lại nửa chừng tiếng than




dưới kia đất cỏ khô vàng

nén hương nào đốt cho tàn nỗi đau

chưa từng ta được còn nhau

mà trong cái mất vì sao nặng lòng?




vẫn mây trắng nổi bềnh bồng

vẫn dâu biển dậy mấy trùng từ ly

rã rời một gốc tình si

kiếp sau còn dám hẹn kỳ trổ hoa?




có đề bia mộ giùm ta

thì trăm năm dễ không nhoà nhạt em..

 

 

hoàng lộc 


CHỈ PHÍA NGOÀI EM - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 19:51



chỉ phía ngoài em



ta bữa đó phía ngoài em – có phải?

tím môi hôn, con mắt ngó nhau vùi

trời đất biết đời ta còn quạnh quẽ

một nỗi niềm dấu kín để không nguôi


em bữa đó cũng ngoài ta – có lẽ!

hơi thở dồn, tóc rủ ướt ăn năn

sông đêm chảy bên ngoài ngày nắng xế

trên thân nhau sầu muộn trổ âm thầm



ta giọt lệ, bên ngoài em, để lỡ

thấm vội vàng sau ngực áo thơm hương

tình đã khổ , đừng thêm lời khổ nữa

nỗi vui reo ngoài một trái tim buồn



ta bữa đó dẫu là ta, miếng cắn

da ửng hồng, máu tụ ngấn tình si

rồi cũng chỉ phía ngoài em - vạn dặm

bởi đôi ngày dấu nhớ sẽ tan đi ...

 

hoàng lộc





BÀI PHỎNG VẤN HOÀNG LỘC TRÊN THANH NIÊN ONLINE

— Viết bởi hoangloc @ 08:08


 
Nhà thơ Hoàng Lộc:
"Tôi sẽ về lại quê..."


(báo TNO - 17:21:00, 19/04/2008)

Đặng Ngọc Khoa (thực hiện)











Đã lâu, nhà thơ Hoàng Lộc vẫn nhớ như in: sau 1975, Thanh Niên là tờ báo đầu tiên in thơ ông, thi sĩ từng đoạt giải thưởng thi ca miền Nam 1970. Đó là bài "Bữa say, ghé chùa Ông Hội An", viết năm 1987. Mới đây, về nước thọ tang cha, ông bộc lộ ý định hồi hương.


* Ở xứ người, chắc ông thường nghĩ về quê nhà và anh em bằng hữu...?

Đúng là khi đi xa - điều tôi ray rứt nhất là quê nhà. Quê nhà trong tôi là cha mẹ, bà con, anh em bằng hữu và người tình của thơ tôi - cùng những địa danh đã là máu thịt của tôi: Hội An - Quảng Nam - Đà Nẵng... Những địa danh thân thương ấy đã sinh tôi ra và cuối cùng luôn réo gọi tôi về!




Thủ bút Hoàng Lộc






* Đời sống văn nghệ nơi ông định cư có lẽ thiếu vắng không khí Việt Nam?

Nơi tôi đang định cư có rất ít người Việt. Đời sống văn nghệ của tôi thật sự cô đơn vì nơi này không có ai biết đọc thơ. Người ta thường nghĩ cô đơn là nguồn mạch của sáng tạo. Với tôi, cô đơn là túng quẫn - là tự khô cạn. Điều này tôi chiêm nghiệm được khi có dịp về Cali hay Dallas, Houston, những nơi đông đúc đồng hương và bạn văn. Những dịp đó giúp tôi viết được đôi bài. Rồi thôi.

Bạn văn với những gặp gỡ tình thân - như là chất xúc tác của thơ tôi. Và có lẽ ở xứ người lâu năm - tôi cũng như nhiều bạn văn cùng thế hệ - hình như dần dần không còn đề tài để viết, ngoài nỗi hoài hương và những... người tình cũ! Tôi có ý định sẽ in Thơ Tình Hoàng Lộc ở quê nhà. Tôi nghĩ tập thơ sẽ dày 300 trang gồm gần 200 bài thơ tình của tôi qua các thời kỳ tôi đã “lưu lạc những hiên nhà gái đẹp”. Có thể coi đây là một tập tuyển thơ tình Hoàng Lộc. Bè bạn khắp nơi và độc giả ở Quảng Nam luôn khuyến khích tôi thực hiện điều này.


Nhà thơ Hoàng Lộc

Quê quán Thăng Bình, lớn lên tại Hội An (Quảng Nam).
Giải thưởng thi ca miền Nam 1970. Hiện nay định cư tại Hoa Kỳ.
Từ năm 1960 đến nay, có thơ trên các báo trong và ngoài nước.

Thơ đã in:
- Thơ Học Trò (1965)
- Trái Tim Còn Lại (1971)
- Qua Mấy Trời Sương Mưa (1999)


Ông có một website cá nhân do thân hữu vì lòng yêu mến mà thực hiện. Tôi đã vào nhưng không thể để lại lời cảm nhận và cũng không thấy những bài thơ mới. Gặp mặt, mới biết đã lâu ông quên mật khẩu để vào trang web rồi! Ông tiết lộ bên dưới ký họa chân dung ở trang chủ do họa sĩ Phan Ngọc Minh vẽ tặng là thủ bút của ông. Chi tiết này ít ai biết ngoại trừ thân hữu. Mới đây một nhà văn nữ ở TP.HCM có đưa bài thơ "Bữa say, ghé chùa Ông Hội An" lên blog của cô, nhiều bạn đọc yêu thích thơ ông đã để lại một số lời nhắn. Ông rất vui, vì “xa xôi vậy mà răng gần gũi, tôi sờ tay lên màn hình như chạm tới quê nhà”. Điều đó rất khích lệ tinh thần người sáng tạo và thế là ông lại làm thơ. Bài mới nhất ông viết hôm 11.3 sau khi về nước thọ tang cha: “Cha mẹ trên bảy mươi mà tôi còn long đong/ cha mẹ trên tám mươi tôi đành lạc xứ/ mẹ tôi yên nằm khi tôi cuối bể/ cha ngoài chín mươi, tôi không kịp về!/ mất mẹ cha rồi tôi có còn quê?/ tôi có còn em mịt mù thị xã?/ mồ côi - ơi mồ côi - sao tôi đến thế?/ gió hút chiều nghiêng con mắt hỏi trời...”.


***


* Một trong những bi kịch của sáng tạo là đứt lìa ký ức do xê dịch quá lâu. Ông có dự định hồi hương để tiếp tục mạch thơ từng góp phần làm nên một Hoàng Lộc thi sĩ?

Vài ba năm tới, tôi sẽ nghỉ hưu nhưng chuyện hồi hương thì đã đặt ra! Tuổi già nơi đây, với những người như tôi thật là dễ sợ. Tôi sẽ về lại quê. Tôi sẽ được gặp và sống lại cái không khí bằng hữu và độc giả thân thiết một thời. Tôi lại làm thơ, cho đến khi bằng hữu và độc giả bảo thơ tôi không còn hồn vía nữa thì tôi ngưng nghỉ. Với tôi, thơ tình là sở trường - nhưng nếu thế sự làm tôi xúc động, tôi cũng viết. Miễn sao xúc động phải là xúc động thật cho thơ.


*Thơ, nói chung với ông là gì? Nói riêng, thơ tình có phải là cảm xúc đỉnh của thi ca Hoàng Lộc?

Có lẽ câu hỏi này có nhiều cách trả lời. Tôi thường tự nhận tôi chỉ là gã làm thơ cuối thế kỷ 20. Thời điểm của thế kỷ 21 là của những thi sĩ khác. Cái học, cái đọc của tôi có khi đã cũ - nên quan niệm về thơ cũng như thế chăng? Với tôi, thơ là cảm xúc được nói lên bằng chữ nghĩa. Mỗi người làm thơ đều có cách nói riêng của mình từ cảm xúc của chính họ.

Tôi không hề nghĩ thơ tình mới là “đỉnh cao” của cảm xúc và sáng tạo. Nghĩ thế thì “lớn lối” quá. Ấy nhưng, theo tôi - thơ tình dễ đọc, dễ cảm hơn bởi vì tình yêu chính là... nguồn sống miên viễn của nhân loại.


***


Cuộc phỏng vấn này được thực hiện qua e-mail từ Mỹ sau ngày tôi gặp lại ông ở Việt Nam. Trong ông vẫn lóe lên bao nhiêu kỷ niệm một thời ở Hội An, Vĩnh Điện. Trên hành trình đơn độc, nhiều khi ngã lòng ông đã “vịn câu thơ mà đứng dậy”, để bây giờ khi xa xứ rồi, ông quay quắt nỗi hoài hương: “sáng dậy anh thường nhìn phương đông/ khi quê nhà đang ở đầu hôm/ em với anh hai trời mô.t nỗi/ như vì sao có tên Sâm, Thương.../ em phía hoàng hôn anh bình minh/ hai bìa trái đất gió chênh vênh/ một sao lấp lánh đôi bờ lệ/ từng sớm hôm soi một chữ tình”.

Nghĩ gì về thơ Hoàng Lộc? Xin chép lên đây một vài chia sẻ của thân hữu ông ghi ở bìa cuối tập thơ Qua mấy trời sương mưa. “Thơ Hoàng Lộc vẫn y nguyên cái phong thái ngày xưa nhưng đậm hơn thời anh viết cho Bách Khoa” (Nguyễn Mộng Giác). “Ít ỏi câu thơ thời trai trẻ, còn sót lại trong ký ức tôi, là của Hoàng Lộc và Vũ Hữu Định. Nay một người đã ra thiên cổ. Người còn lại lưu lạc xứ người, vẫn còn cho tôi những vần thơ hay...” (Hồ Minh Dũng). “Hoàng Lộc đến với đời này bằng trái tim không bình yên. Cõi thơ anh tưởng như là thế giới rất riêng tây. Thế giới ấy dù mở ra thăm thẳm chiều sâu nhưng bằng ngôn ngữ bình dị đời thường, lại khiến ta dễ rung động gần gũi” (Nhật Nguyễn).


Khi rời xa Boston




rồi tôi trở lại bên trời
rồi em trở lại bên đời người ta
bóng sương chìm mấy giang hà
ngó nhau có chút lệ nhòa không em?
khổ chi rồi cũng đôi miền
buồn chi cũng mặt trời lên tháng ngày
em về áo lạnh chùng vai
bỏ đau phù thế rơi ngoài dặm tôi
dỗ nhau đâu dễ bằng lời
dỗ nhau đâu chỉ một đời mà xong!


Hoàng Lộc



Đặng Ngọc Khoa
(thực hiện)




VỀ BUỔI TÀN THU TA - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 04:36
 
 
 
về buổi tàn thu ta
 
 
 
 
yêu bao nhiêu em cũng phải lấy chồng

cũng phải lấy môt thằng không đáng lấy

tình đã nhận – khó lòng em trả lại

câu thơ đầu ta viết những điều chi?




rêu phong rồi cả một mùa thu đi

chiều đơn chiếc còn ta ngồi ủ dột

lòng cũng cố một lần đua nước rút

sức hơi này ta phải chịu ta thua

 


em thấy trời mây trắng gớm ghê chưa

khi đỉnh núi cũng hết màu xanh cũ

con cò trắng vừa động mùa di trú

hỏi em còn dám bận bịu tình không?




yêu bao nhiêu em cũng phải lấy chồng

xa biết mấy là con đường phía trước

ta theo mỏi còn em thì phải bước

có bao giờ ta đuổi kịp tình đâu ?

 

đời tàn thu mây trắng bay qua đầu ...

 

 

hoàng lộc



THƠ BẠN

— Viết bởi hoangloc @ 01:57



 

KẺ SĨ NGA SƠN


sáng quẫy níp lên nương
canh gà treo điếm cỏ
chuôi cày bóng mặt trăng
đất vun sóng sông Mã

kẻ sĩ miền Nga Sơn
một túp lều xiêu xó
chờ cơn giông đọc thơ
điếu cày gieo tiếng đục
lửa bếp tàn sương khuya

 
thơ bay đồi hoa gạo
ối đỏ đầy quán không
xứ xứ hồn u khốc
ngày kêu ngoài bãi sông

 
cát bồi. mây núi sụt
nước cuốn phăng mấy làng
trời một vùng châu phủ
đêm nghe tiếng hổ gầm

 
gió mùa về châu phủ
nhà trống tuếch trống toang
dậy bóng đoàn thu sản
che khuất một vầng trăng

 
sông Mã trôi sông Mã
nguồn cao sóng réo gầm

 
người túa ra sân ga
người lang thang phố chợ
thân gầy áo rách tươm
khất đồng tiền của quỹ
mẹ bán con làng bên
mai này con hết khổ
chó nhà ai đi hoang
nửa đêm về cào cửa
đời siết mấy dây oan

tóc râu như Lão Tử
trùm lên bóng trâu xanh
mài bút viết bi ký
rau dưa khổ thánh hiền

sông Mã trôi sông Mã
xa rồi. trời phương nam
trông vầng trăng châu thổ
còn nghe sóng biếc gầm


1988



NGUYỄN XUÂN THIỆP

THÁNG BA - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 23:00


THÁNG BA


tháng ba vô lượng ơn trời             
                               
ơn em
cũng gửi từ tôi
gửi về
dặm ngàn thương chậu lia thia
ơi coi chừng -
lại -
tình kề,
gian nan!


mai đây tôi ở suối vàng
xuống khe em thả hai bàn chân vui
ngó mười ngón đẹp
hồn tôi
gần hơn
mà nỡ khóc vùi
dòng xưa


tháng ba rau đắng lên bờ
bỏ bong bóng nước dật dờ cầu ao
tôi cầm một kiếp đời đau
tặng em
những kiếp nghìn sau
não nề



HOÀNG LỘC


TRANG ĐỜI, TRANG THƠ ANH - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 22:39

 
trang đời,
trang thơ anh



mấy hôm nay anh bỗng xuống tinh thần
đời sẫm tối như phố già thiếu điện

sông cứ đổ nước dần ra cửa biển
thì sông đâu giữ mộng của anh hoài
anh viết bao giờ và viết cho ai
trang thơ cũ liệu mấy người nhớ được
em yêu dấu, có câu nào em thuộc
có câu nào rúng rẩy những thâm ân?


như ơn trăng vô lượng bấy đêm cần
chút khuya khoắc phải nương nhờ đóm lửa
anh vẫn nhớ những trang đời khó nhớ
chợt thương mình khác lũ bội vong kia.

yêu chân thành để lại thấy lòng se
trang đời khổ. trang thơ nào em lật ?
những thứ quí đã đành anh mất tất
bắt đời buồn. thiếu hẳn giọng thơ vui
nghiệp lớn là đâu? tóc hết xanh rồi
danh chi đó mà thân ra đến thế ?
những lớp sóng còn lô nhô hưng phế
tiếng gọi đò gió tạt suốt trăm năm

anh vuốt trang thơ thẳng thớm - em cầm
để trân trọng với tình anh trao gửi
anh yêu đã mùa đông - ngày ngắn, vội
dẫu chân thành mà lại thấy lòng se
mái đời tàn chán ngán chẳng buồn che
chiều sẫm tối, phố già kia thiếu điện
hờn dỗi em đi - bùi ngùi em đến
chuyện tình buồn không phải lỗi trang thơ
bởi trang đời anh hết sạch những dòng xưa.



hoàng lộc


CHUYỆN TÂY HIÊN - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 12:21




chuyện tây hiên



từ trong cổ lục
em là tiểu thơ
lòng quen khuê các
tây hiên đứng chờ
 
ta, thằng phiêu lãng
nghe đồn sang chơi
mới nhìn đã sảng
ơi em tuyệt vời

 

rượu hồng một chén
tình trần thẳm sâu
quan hà nửa chén
bỏ em bên lầu


mịt mù cõi thế
ngơ ngẩn đường chim
công hầu coi nhẹ
nhớ màu mắt em

về tây hiên cũ
nghe mưa đầu sông
tóc em hà xứ
đời ta tang bồng



hoàng lộc

 


Powered by vnWeblogs