Sign up

Thơ Tình Hoàng Lộc

thơ hoàng chính

— Viết bởi hoangloc @ 05:34

 

THÁNH CA HỒNG

 

 

ta ở đó, này nữ tu bé nhỏ
gác mưa buồn
sương khói khắp chung quanh
một chút mùa hong phiến lá mướt xanh
con sâu yếu nằm co trong tổ vỏ
ta ở đó ngày luồn lên nhánh cỏ
níu sương sa quay quắt ngọn cây buồn
gọi mây quen theo gió lạnh vào hồn
ru hơi ấm vật vờ thân gác trọ
ta ở đó, đời buồn như lầm lỡ
võng trưa đầy ru giấc ngủ man nhiên
gót chiều tàn mai một nỗi niềm riêng
nên ân oán chả bao giờ gỡ được
ta ở đó vẫn buồn như thuở trước
gõ vu vơ trăm nhịp điệu vô cùng
ơi tiếng đàn buồn có giống ta không
mà thê thiết như mưa trong vũng tối
ta ở đó ngày vào 21 tuổi
mộng nhân tình như dỗ giấc mơ quen
lỡ xôn xao từ giây phút gọi tên
ơi tất cả vì ai mà thay đổi!
ta ở đó nghe lòng mình thú tội
một đời qua đau nước chảy xa nguồn
một đời vàng nghiêng nắng tắt trên non
tội thơ ấu qua đi như lầm lỡ...

ta sắp chết, này nữ tu bé nhỏ
có lời kinh nào hóa kiếp ta không?
còn nơi nào cho ta đến dung thân
ơi yêu dấu! hồn bây giờ đã khác

ta đang lớn và sẽ già bất chợt
áo rong rêu mù những phiến đời riêng
nhỏ có về trong một sớm linh thiêng
len lén bước lạc căn phần, dĩ vãng

ơi mắt ướt ta một thời lận đận
lãng quên xưa thao thức bước qua đời
chiều biếc xanh vai cỏ ấm chân đồi
khi ta chết bên ngoài tu viện trắng
mưa không đủ khơi lòng ta huyễn mộng
khói sương giăng mờ ám những mùa vui
thuở em về thắp nến nguyện xa xôi
lòng dương thế
ta ghen cùng thượng đế

biết sẽ giận ta hay còn hơn thế...
nhưng phận nào chẳng có cõi đau riêng
khép hồn buồn
trong một chốn linh thiêng
ơi tim nhỏ có hồng như nắng ấm
ơi lòng có bao giờ như biển động?

đã bao giờ em nhớ một ta riêng
ta một mình, đôi lúc cũng cuồng điên
mong nhỏ đến mang theo ơn cứu chuộc

ơi nếu nhỏ biết ta buồn chết được
mắt nào xưa ru nắng ngủ xôn xao...

14/05/1975


SỢ


 

sợ
ta rồi sẽ yêu người
sợ ta san núi
xẻ đồi
qua thăm

sợ
ta mê chỗ em nằm
đào luôn huyệt mộ
âm thầm chôn ta

sợ
em nghĩ mãi không ra
yêu bao nhiêu nữa
mới là trăm năm



HOÀNG CHÍNH


VỀ ĐÂU, HẠT BỤI ?

— Viết bởi hoangloc @ 06:57

 


về đâu, hạt bụi ?

 

 

em là hạt bụi
một chiều lơn tơn
bay vào con mắt

khi lệ lăn tràn
mới hay mình khóc

tư từ nhỏ ơi
anh cần thau nước
anh úp mắt vào
trừng- cho em thoát !

em chờ em khô
rồi em bay trớt
tình - chờ em khô
rồi tình anh mất !

cố hương không màu
hạt bụi về đâu ?

 

12-11-09

hoàng lộc


SẦU LÃNG TAI

— Viết bởi hoangloc @ 04:40

 


sầu lãng tai


anh có tuổi rồi - cái tai nghễnh ngãng
em nói trăm lần, lắm lúc không nghe
không nghe được em, anh càng tiếng lớn
đề em than van sao nạt nộ em hoài !

đầu dây bên kia, em thì thầm lép nhép
anh tưởng điều chi khiến em bực mình
hỏi em - em trả lời - anh đâu nghe được
nên cứ loay hoay than khổ với tình

lại còn những khi anh chỉ nghe một nửa
nghe được tiếng này lại trật tiếng kia
có hỏi em - rồi cũng chỉ nghe một nửa
cơn ghen vẫn thường từ nỗi hồ nghi...

yêu thương chẳng tròn khi cái tai đã lãng
(lòng chực chờ vui khi gửi hết tấm lòng)
tình anh cứ đầy theo từng con nước lớn
mà muốn nghe em, lại phải đợi nước ròng !



25-12-09


hoàng lộc


THƠ GIÁNG SINH

— Viết bởi hoangloc @ 06:25


thơ giáng sinh


trái đất này, còn chỗ nào cho anh đứng đợi ?
và ở thánh đường nào, em đang mừng Chúa giáng sinh ?
trong cái lạnh tràn nghìn cơn gió thổi
Chúa có dặn em đi tìm anh không ?

anh đang cuối trời, giữa canh đêm
tưởng tóc em choàng qua đời giá buốt
(đừng quá mặn nồng để đừng lo phai nhạt
áo em - áo lụa hồng phơ phất
từng se lòng mùa lãng du xanh ?)

em bên kia trời phấn hương thầm lặng
đứng giữa thánh đường vang lượng thánh ca
tưởng vòng tay anh quàng vai áo lụa
tưởng đến một ngày không thể chia xa ?


Chúa đã ra đời nhiều ngàn năm rồi - em hỡi
Chúa có thiên hạ lo - em lo lắng cho tình
anh, giữa canh đêm, đang chờ em cứu rỗi
dẫu Chúa chẳng bằng lòng, em cũng phải tìm anh.



12-2009



hoàng lộc


TRÊN NỖI HOÀI NGHI

— Viết bởi hoangloc @ 06:02

 

trên nỗi hoài nghi

 

đôi khi ta lắng nghe em nói
để tin em hơn cả chính mình

đôi khi ta biết lời trong gió
rồi sẽ bay đi, sẽ biệt mù
chỉ tội chữ tình thêm lở dở
để ai hoài bóng xế trăng lu

có những cơn ghen còn xé ruột
bởi yêu thương như nước vỡ bờ
ta chất mối sầu lên ngọn tóc
giả đò thanh thản một đời thơ

ta thử giả đò như chẳng biết
khi ngày sụp lặn phía hoàng hôn
(đâu thể giả đó cho hết kiếp
mà nguôi khuây hết thảy chuyện buồn ?)

em có từng thương ta thiệt bụng
có từng thăm hỏi cõi lòng ta ?
đừng treo một nhánh tình lơ lửng
rồi bắt đời nhau phải trổ hoa !!!


2009

hoàng lộc


BÓNG XẾ

— Viết bởi hoangloc @ 05:22

 

bóng xế

 

ta bỏ đời ta đi mấy bữa
mà ra thương hải biến tang điền
mới hay lắm thứ mình không thể
ngắn ngủi mùa thơ, ngắn ngủi em

lắm thứ không cầu không cưỡng được
trong cơn tình sự sắp tàn hơi
níu em là níu lời chia biệt
khi đã ta đây cạn kiếp người ?

về lại đời ta coi bóng xế
phủi tay là trắng cả bàn tay
ta che sao hết từng cơn gió
có thể mùa đông thổi tối nay...



12-09



hoàng lộc


ĐỂ CÒN LO NGỦ

— Viết bởi hoangloc @ 05:55

 

để còn lo ngủ


ta mở mắt thấy ngày qua rất vội
mùa đông kia vừa phủ kín u hoài
em có lẽ đã dần quen tiếc nhớ
sao mối tình chưa tới lúc phôi phai ?

ta lại đắp chăn dày hơn- ngủ nữa
lạnh đầu hôm còn lạnh tiếp trưa trời
đầu đã bạc, gối làm chi nỗi khổ
tiếng thở dài - cứ thế - giữa cơn mơ

sông đã biết gì sông mà hiểu biển
mỗi thác ghềnh, ân nghĩa cũ vời xa
em dễ biết gì ta mà yêu mến
mà cam lòng gắn bó với phong ba ?

khi thức giấc thấy con chiều rũ mỏi
lại không yên - nằm tính chuyện chia lìa
em cứ khóc một lần cho tỉ đã
để ta còn lo ngủ kẻo khuya lơ...


14-12-09

hoàng lộc


VỀ THỦ ĐỨC

— Viết bởi hoangloc @ 03:38

 


về Thủ Đức


 

về nơi cái thuở anh về
xin em chỗ
một vỉa hè
được không ?
ngồi thương nắng gió phiêu bồng
trở cơn xa lộ
xe lồng đã xưa

em qua chợ Nhỏ bây giờ
hỏi Tăng Nhơn Phú còn ngơ ngẩn đồi ?
chiến chinh thì cũng phai rồi
đời anh thì đã một đời tan hoang

về -
nghe không hết điêu tàn
chỉ thương
chút nắng sân trường
và em.



hoàng lộc


NGÀY NHỚ

— Viết bởi hoangloc @ 07:09

 

ngày nhớ


yêu như thời mới yêu
thương hơn thời mới lớn
nghe ngát hương cuối chiều
em, loài hoa nở muộn
vườn hồn anh thầm reo

thương thiệt thà câu nói
yêu hồn nhiên tiếng cười
lòng nhau từng trao gửi
hai ta là một người

mắt như vừa mới tỏ
tóc như vừa chớm xanh
cứ thêm từng phút nhớ
dập dồn em trong anh

nhớ em nhớ cả ngày
chăm lo lời em dặn...
tình yêu như sông dài
chỉ mơ tìm biển mặn.


2009


hoàng lộc


TIN BUỒN

— Viết bởi hoangloc @ 06:43

 

Lại thêm TIN BUỒN :

 Nhà thơ NGUYỄN TRUNG BÌNH

(bào đệ của thân hữu quá cố của chúng tôi : Nguyễn Trung Trực)

 

 

Sinh năm 10-5-1968 tại thị xã Hội An 
Quê quán làng Long Phước, Nam Phước, Duy Xuyên
Tốt nghiệp Ngữ Văn Đại Học Tổng Hợp Huế
Hội viên Hội Nhà Văn thành phố Hồ Chí Minh

Mất hồi 17h 45 phút 10-12-2009 (tức ngày 24-10 AL) tại Sài Gòn
Lễ viếng vào lúc 14h ngày 11-12-2009 (25-10 AL) tại quê nhà: Thị trấn Nam Phước, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam.

Tác phẩm:

- Miền Mây Trắng (Thơ 4 tác giả, NXB Đà Nẵng,1994)
- Bài của trẻ dáng nâu (Thơ, NXB văn nghệ TP.HCM, 1996)

- Đồng tác giả lời thọai kịch bản CYCLO (giải sư tử vàng liên hoan phim Venise,1995 - Đạo diễn Trần Anh Hùng)

.....

Xin thành kính phân ưu cùng  gia đình Bác Tâm (Nam Phước, Duy Xuyên, Quảng Nam)
và chị Nguyễn Trung Trực (Atlanta, USA)
Cầu nguyện hương hồn nhà thơ sớm về Cõi Phúc.

ĐỖ XUÂN QUANG - HỒ BÍCH HÀ - HỒ MINH DŨNG - NGUYỄN MẬU HIỆP - ĐYNH TRẦM CA -NGUYỄN MẠNH THUỲ - TRẦN THIÊN THỊ - NGUYỄN VĂN DU TỬ - HỒ TẤN LÝ - LÊ ANH HUY - PHÙNG TẤN ĐÔNG - NGUYỄN MIÊN THƯỢNG - NGUYỄN VĂN NHO - PHAN NGỌC THANH - LÊ NAM - MANG VIÊN LONG - NGUYỄN HOÀ - HOÀNG LỘC...
 


thơ nguyễn đức bạt ngàn

— Viết bởi hoangloc @ 06:10

 

QUAN SAN

 

 

bước đi một bước theo chồng
bước đi hai bước đau lòng em không

tôi ba bước đã tang bồng
quan san nghìn dặm mây hồng theo sau

tiết trinh phong kín ban đầu
mòn thu khúc
nhạt bến cầu năm xưa

 

 

BIÊN ĐÌNH


ngày xưa rộn tiếng chim bầy
giờ sao một bóng phương này điêu linh
từ đây mộng xế biên đình
em về cố xứ với mình lao đao

 

cây mừng lả ngọn xôn xao
lá vui dàn lạnh tay chào tóc tơ
trầm luân biết đến bao giờ
cung cầm lỗi nhịp xin chờ mai sau

 

vẫn còn nghìn kiếp thương nhau
đừng trông ước hẹn ban đầu mà chi


 

NGUYỄN ĐỨC BẠT NGÀN


ĐUỔI TÌNH KHỎI CỬA

— Viết bởi hoangloc @ 05:55

 


đuổi tình khỏi cửa

 

đã tới lúc không còn nuôi nổi nữa
dẫu đau lòng, ta cũng đuổi tình đi...

em có thầm tiếc nhớ thuở xưa kia
ôi cái thuở rất xa mà rất gợi
thuở ta biết ta vì em lầm lũi
tìm những điều dại dột tưởng vì nhau

để cứ mãi vì nhau mà thiếu đói
mãi vì nhau mà quá đỗi âu sầu

(có những điều em hiểu rất lơ mơ
khi ta thắp thêm cho tình ngọn lửa
em chúm môi cho gió thổi vù vù...)

trong yêu dấu ta ưa điều rất thực
là những điều em hiểu rất thi ca
nên mỗi đứa nuôi tình theo mỗi cách
tình, cho nên, ngỗ nghịch đến không ngờ

để lắm lúc ta cúi đầu ngẫm nghĩ
yêu em rồi sao vẫn giống như chưa
cũng lắm lúc em cúi đầu tự hỏi
em yêu người hay yêu cái hồn thơ ?

chính là lúc em đuổi tình khỏi cửa
tình quay lui còn cãi bướng, hàm hồ
ta cũng đá cho lộn đầu chúi mũi
nước mắt gì mà nước mắt như mưa...

 

7-12-2009


hoàng lộc


KHI TÌNH BẤT ỔN

— Viết bởi hoangloc @ 04:36

 

khi tình bất ổn

 

chết thiêng ?
sống chẳng khôn gì
làm sao ta biết tình
khi lở - bồi ?
như từng so đũa le đôi
để cam khập khiễng bữa đời, bữa em

uổng công nhau thuở đi tìm
uổng công bữa gặp
và riêng tháng ngày
chỉ còn con mắt mờ cay
ngó nhau nhăn mặt nhíu mày -
đã chưa ?

tay buồn đụng cái buồn,
khua
cái đau cũng mới như vừa biết đau
em ơi
tình đủ cơ cầu
có khi mình cũng bỏ nhau được rồi ?



2009


hoàng lộc  


MONG TÌNH TÀN PHAI

— Viết bởi hoangloc @ 10:12

 

mong tình tàn phai


 

thấy bạn bè ra đi
anh lại nằm với bệnh
nhớ em- buồn không chia

cơn đau dỗ anh mê
cơn đau dìu anh tỉnh
ra đi là trở về
sao bàn chân đã lạnh ?

trăm năm rồi cũng ngắn
mùa xa lại còn dài
hoàng hôn anh bệnh hoạn
cực lòng em sớm mai...

trở mình nghe không ổn
biết trời kia lạnh đầy
nhớ em - vì nhớ lắm
mà mong tình tàn phai...



12-09



hoàng lộc


NGÀY CHẲNG CÒN ANH

— Viết bởi hoangloc @ 05:54

 

 ngày chẳng còn anh
                                 
                                           

                        * gửi theo Đặng Ngọc Khoa
                                      


rồi cũng phải một lần đi như thế
dẫu không đành vạt nắng cuối chiều trôi
anh cũng phải một lần đi như thế
dẫu chưa tin đã dứt thuở làm người

bởi cứ chắc hãy còn em ở lại
một mình xin níu giữ một linh hồn
em sẽ thấy trần gian thêm trống trải
khi bất ngờ anh phải hoá tro than

rồi cũng chắc tình yêu kia vô nghĩa
nếu một ngày em biết chẳng còn anh.

 

2-12-2009


hoàng lộc


1 2  Sau»

Powered by vnWeblogs