NHAN SẮC HỘI AN
1.
Cha là nghệ sĩ hát bộ . Mẹ thích
hát hò khoan.
Hai tiếng hát ân ái một thời
.
Bông bưởi, bông lài, bông ngọc
lan ở kiệt giếng Bá Lễ, ở chùa Phước Lâm,
Chúc Thánh toả nồng phố ấm.
Mẹ thụ thai em bằng dân ca và
hương hoa.
2.
Em khóc chào đời - dỗ em bằng
chuông chùa Phước Kiến
Em tập đi, chân trần bên bờ sông
Hoài, mừng uống nước sông trong.
Tầm nhìn bắt đầu xa, vượt ngoài
cửa Đợi.
Em nữ tiểu học, học cô Tống
Khuyến (nói tiếng Tây như gió thổi - thầy bảo thế !)
Em trung học, học cô Huỳnh Tân,
(cô giáo từng hoài hoài giai nhân .)
Và em biết đi guốc gỗ, mặc áo
trắng dài - em giai nhân hơn cô giáo .
3.
Da em trắng hơn bông bưởi bông
lài
Giọng em thanh tao vành khuyên
Mắt gọn trời xanh.
Môi rực son xuân thu. Tóc đầy
sông buồn xứ chiều.
Và tay chân :
một thuở diệu kỳ
mười ngón búp măng
ta đã từng nước trong khi bàn tay dính mực
đã từng cỏ non khi em vừa cao gót
trắng hoa khôi phơ phất áo sân trường .
Tâm hồn em là đông phương phố
cổ
Khi em có thể đi guốc gỗ - vừa biết mang giày gót cao
Em thuộc câu Kiều bên cạnh câu
thơ Appolinaire
Em mà đứng ở Chùa Cầu (Lai Viễn
Kiều)
Hú lên một tiếng
Lũ con trai khắp xứ đứng sắp
hàng ngay
Sắp hàng dài hơn sông , dài đến biển.
(Đừng nói sắp hàng đến chùa Âm
Bổn mà không nên
Âm Bổn là cái gốc của phụ nữ, của Tồn Sinh
Sắp hàng đến đó thì …xúc phạm
nhau – khi tình trong chưa đã !)
4,
Sài Gòn, Hà Nội, Huế là những
kinh đô một thời và đương thời.
Dòng dòng trai thanh gái lịch
Điều này ai cũng biết.
Tứ đại mỹ nhân
Có Tây Thi, Chiêu Quân là gái
quê dân dã.
Có Điêu Thuyền là con ở, (con
sen)
Và người kia (Dương Quí Phi)
là con nhà quan mạt vận…
Điều này ít ai hay !
Thành phố lớn thì quá nhiều
người đẹp
(Mà hồn ta – em thả nắng tàn
bông )
Em, chính em - người gái Hội
An !
Chính ở Hội An - những đêm phố
- những chiều sông- những sáng biển
Ta vẫn nhìn thấy được em
Thấy em hồn nhiên mặt mày, vóc
dáng
Thấy và ngắm nhìn.
(Em không phải bị đội mũ bảo
hiểm như gái Trường An xa mã)
5.
Hãy đọc hai đoạn ngũ ngôn.
Một của Thi Sĩ lớn
Một của gã làm thơ lạc xứ
yêu ở đâu thì yêu
về Hội An – xin chớ
hôn một lần ở đó
một đời vang thuỷ triều
(Chế Lan Viên)
đã yêu ở Hội An
tình đã ra cửa Đợi
tới đâu – dù được yêu
cũng nghe mình có lỗi
(Hoàng Lộc)
Hình như Thi Sĩ không chí tình
cho lắm ?
Lại không phải nòi tình !
Ôi – yêu mà sợ !
Tình yêu đích thực mà hãi sợ ?
Và không chút trân trọng : làm
như “một đời vang thuỷ triều” là xui
xẻo – là nên tránh xa !
Dẹp đi !
6.
Huyền thoại về người gái Hội
An :
dặn lòng xịt chó cắn em
kể như ta phải…bắt đền tình ta
(nhớ xưa trăng dựng hiên tà
chập chờn có bước em qua mấy lần
cây hồn ta một chiếc bông
dang tay em bứt mà lòng…thảnh thơi
giật mình - tiếng sủa khơi khơi
trông theo chỉ thấy bồi hồi bóng sương…)
tìm em suốt nửa đời còn
bỗng con chó bắt mùi hương dấu giày
rộn ràng bữa gặp em đây
cái đuôi con chó cũng đầy nỗi riêng…
xịt hoài, chó chẳng cắn em
lẽ đâu chó đã từng quen nết người ?
7.
Và người gái Hội An ấy
Chỉ người gái Hội An là suốt đời
giai nhân - hoài hoài giai nhân
Em giai nhân hơn cả cô giáo
em.
(Nơi khác – sau 30 tuổi - hết
cách dự thi hoa hậu – cho dù hoa hậu địa phương khóm ấp, xã phường)
chớm thu 2008
HOÀNG LỘC