Sign up

Thơ Tình Hoàng Lộc

THƠ CAO THOẠI CHÂU

— Viết bởi hoangloc @ 07:59

 

lý ngựa ô

 
vừa chấm bài vừa hát lý ngựa ô
giọng phu nhân vẫn mùi đáng nể
hai mươi năm nàng xa lìa đất Huế
bắt ta làm con ngựa lý trăm năm

đêm mịt mùng con ngựa rớt giây cương
tiếng sắt - đá, hoá thành điệu lý
bỏ lại sau lưng thành quách cũ
lệ lưng tròng tôn nữ lên yên

ta gửi phu nhân lòng ngưỡng mộ
trăm năm một điệu lý theo chồng
nàng đi trong cõi đời dâu bể
một mình một ngựa-rớt-dây-cương

 


CAO THOẠI CHÂU


NGHĨ VỀ NGUYỄN DU - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 21:06

 


nghĩ về nguyễn du

 

ông không làm quan nhà Tây Sơn

lại đi làm quan thời Gia Long

nhụy đào, nhụy đào – thôi đã bẻ

ông còn gì cho người tình chung ?

 

một ngày, thuở xưa, ông quay về

thần dân tiền triều kia khinh khi

cầm trái tim cô Kiều lưu lạc

ông quỳ xin tội trước vua Lê !

 

 

hoàng lộc

 


KỶ NIỆM CŨ

— Viết bởi hoangloc @ 07:24

kỷ niệm với Trinh Đường

 



Cuối năm 1992, nhà thơ Trinh Đường qua Hội An , có một giấy mời quay ronéo, gửi đến tôi. Ông đang chuẩn bị làm tập  MỘT THẾ KỶ THƠ VIỆT và muốn tôi tham gia. Tôi thấy mục đích thứ nhất ghi : “Phát huy lực lượng thơ mới toàn quốc chưa Hội Nhà Văn Việt Nam “ nên đã gửi bài đến ông kèm phần trả lời 2 câu hỏi (theo yêu cầu là trả lời sâu sắc trong vòng 300 từ):

 

1/ Bạn có ý kiến gì về thơ chung hiện nay ?

2/ Suy nghĩ về việc làm thơ của bạn.


 

Tôi vẫn nghĩ dù nhà thơ Trinh Đường thương mến tôi bao nhiêu – thì thời điểm ấy, tôi chưa thể có mặt trong tập thơ . Không biết đến khi ông qua đời,  tập thơ này đã in ấn chưa ? Tôi chỉ xin chép lại phần trả lời của mình và bài thơ ông thích nhất của tôi – như một kỷ niệm với ông, một nhà thơ đồng hương rất chân tình và đáng kính … 


1/  Thơ hôm nay có lẽ thua hôm qua vì hiếm hoi Thi Sĩ ? Trong khi thi ca là chiếc áo mặc thời nào cũng đẹp – thì người làm thơ hôm nay đang tìm theo những mẫu áo hợp thời trang ?

 

Thơ hôm nay mất đi rồi vẻ hồn nhiên tuyệt vời muôn thuở của nó ! Vì người làm thơ đã quá tham vọng và khôn ranh ? Ông ta muốn, ông ta cưỡng cầu thi ca phải rất là…triết học… Ông vừa làm thơ - vừa nhà văn, nhà phê bình - thậm chí làm cả cái nghề diễn giả lý luận, phân tích thơ…

 

Thi Sĩ là gã thiệt thà và khờ dại vào bậc nhất thế gian. Hắn chỉ phải chuyên lắng nghe và ghi ra những gì khờ dại ở chính trái tim hăn. Đừng nên bắt hắn phải làm thêm một việc gì khác nữa !

 

Có nhiều Thi Sĩ cỡ đó, vẻ hồn nhiên của thi ca sẽ tái hiện – và hoạ may, thơ hôm nay sẽ khá hơn chăng ?

 

2/ Tôi làm thơ là để than thở với người tôi yêu về một chữ tình. Tôi chỉ viết khi không thể nói, khi không thể không khóc với Nàng. Tôi viết cho Nàng.

 

Có lẽ tôi trở thành một gã làm thơ từ khi, ở cõi đời, nhiều người bảo rằng chính tôi từng nói giùm họ những lời lẽ mà tôi tưởng tôi đã chỉ viết dành riêng cho một người ?

 

Và điều đó, với tôi, quả là bất ngờ !

 

đêm đóng quân ở Định Quán

 

nằm đây thương những con đường

kể em nghe chuyện chiến trường - được chưa ?

lòng anh thơ dại bóng cờ

ngủ yên đâu dám định giờ xuất quân

đã lâu võ nghiệp quen dần

thấy người đi cũng ân cần muốn đi

hỏi người : ai chết canh khuya ?

bảo : không, ngựa lạc đường về cõi xưa !


 
HOÀNG LỘC


 

 


CHUYỆN BÌNH THƯỜNG - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 04:05

 

 

chuyện bình thường

 

 

chuyện bình thường là chuyện quen con mắt ?

như sau tiết xuân phân, trời bỏ những ngày mưa

sau lúc tròn đầy, bỏ dần đêm – trăng khuyết

và sông trôi - nước vẫn bỏ xa bờ ?

 

những thứ cần xưa, phải ra xưa ?

cũng bình thường (dẫu chưa từng quen mắt ?)

như bản thảo nhiều câu thơ bỏ sót

đáy tủ nào, trang viết - mối ăn không ?

 

trên nhạt nhoà mỗi bước thời gian

chuyện bình thường – em cần chi để ý ?

em cứ yêu – cái bất ngờ sẽ tới

như mê bói câu Kiều đầu xuân ?

 

nhưng khi tình lìa xa - lẽ nào quen mắt

mà em bỏ anh cũng rất bình thường ?

 

 

hoàng lộc

 

 

 


NHỮNG NGÀY ANH BỆNH - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 03:49

 

 

những ngày anh bệnh                              

                                    

                             * tặng Mang Viên Long

 
những ngày anh bệnh - buồn hiu
ngó qua cửa sổ ít nhiều tủi thân
lẽ đâu đã cuối đường trần
trái tim thơ dại sắp ngừng đập sao ?
 
nằm đây tay mỏi kê đầu
nghĩ thương mộng trước mộng sau héo mòn
đôi người ta bắt tay buông
đã ra bất nghĩa chỉ còn em chưa !
 
anh cao huyết áp không ngờ
để xây xẩm trước bài thơ tỏ tình
( cho dù bệnh lớn trong anh
có em thăm hỏi cũng lành lại thôi )

nằm nghe chăn chiếu đau người
ngó ra cửa sổ thấy trời lập đông


hoàng lộc

 


VỚI BẠN, Ở ATLANTA - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 05:12

 


 

với bạn ở Atlanta

 

                           * tặng Uyên Hà

 

 

phố Mỹ không dưng mà có bạn

để được ngồi khuya nhắc chuyện xưa

cho dẫu đầu xanh ra tóc trắng

bốn mươi năm vẫn cứ học trò

 

ta - bạn nhìn nhau như chẳng khác

thơm nguyên kỷ niệm thuở sân trường :

thổi bóng xà phòng, căng mộng ước

đành vỡ hoài giữa nắng chiều hoang (1)

 

bạn của quê nhà, ưa tứ xứ

ta run đất khách, sụt sùi quê

bạn thèm đi - cả đời – đi mãi

ta lơ ngơ hỏi một nẻo về

 

cùng có đôi ngày qua khắp phố

no nê bằng hữu cuộc sum vầy

ào ào giọng Quảng tràn mâm rượu

thiệt đã đời nhau mấy trận say

 

thành phố không em, ta cũng đến

để cầm tay bạn - rất…tình si

cố hương nghìn dặm dường trong bạn

đủ ấm lòng ta, kẻ đói quê !

 

 

hoàng lộc

 

 (1) ý thơ Uyên Hà

 

 

EM GHEN CHI NGÀY XƯA - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 19:19

 

 

 

em ghen chi ngày xưa

 

 
em ghen chi cái thời con ong làm mật

con ong lo đi tìm hoa

em ghen chi con chim thời lãng bạt

những chiều buồn phải đậu cành đa

 

em ghen chi dòng sông khi tìm đến biển

ghềnh thác quanh co bến lở bến bồi

em ghen chi hiên sân những bàn chân bịn rịn

những bàn chân chỉ ghé một thời …

 

anh là con ong, là con chim, là dòng sông thuở ấy

là hiên sân vàng xám màu rêu

em ghen chi ngày xưa mà lòng khổ vậy

có cần đâu cho chính tình yêu ?

 

khi khuất hiên sân một tàng cổ thụ

khi biển thì thầm gọi đúng tên sông

khi con chim gầy gò có tuổi

và con ong mùa đông

em còn ghen chi ngày xưa, em hỡi !!!

 

 

hoàng lộc

 

 

 

 


VỀ GÃ MÙ MÊ - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 17:30

 

 

 

về gã mù mê

 

 

giờ lai sinh làm cô gái nhỏ dịu dàng

dắt tay gã mù mê qua gió cát

Tô Thuỳ Yên

 

 
ta ngưỡng mộ đời tình ông lẫm liệt

dẫu khuya lơ còn rộn bóng hoa nhường

cô gái nhỏ tưởng đâu mình đã chết

chợt trở về trao gửi nụ phong hương

 

chút tang hải mà sinh nhiều thứ chuyện

nửa trăm năm mới đó cũng qua rồi

ta mãi tới giữa trễ tràng bữa hẹn

đành lỡ hoài lỡ huỹ cuộc dong chơi

 

ông tóc trắng thơ xanh nồng nhân ái

tay níu tình mong dứt cõi mù mê

ôi – ta, gã mê mù cam ở lại

đợi vần trăng soi tiếp những chia lìa

 

ta bật khóc dõi nhìn ông cất bước

gánh thời gian – hành giả ấy vai gầy

cô gái nhỏ líu lo lời dịu ngọt

dường nói lời Vĩnh Cửu với Tan Phai ?

 

 

hoàng lộc

 

 

 


MÙA THU HỘI AN - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 16:27

 

 

 

 

mùa thu Hội An

 

 

Hội An mùa thu qua sân trường

phố ngày thu phố sớm mù sương

mười lăm năm em làm cô giáo

chút học trò xưa bỗng dễ thương

 

Hội An mùa thu bỏ tóc thề

may mà ta đã gửi tình đi

nắng bên sông hỏi riêng dòng tóc

tiếng động sông buồn – ta lắng nghe !

 

Hội An mùa thu áo trắng dài

biết rồi áo ấy cũng thành mây

trời cao mây trắng sau lưng gió

níu giữ làm sao mây không bay ?

 

Hội An mùa thu che nón nghiêng

biết lòng ta có chút kề bên ?

đời ta đã khuất sương thu cũ

vẫn cứ ngày xưa trên áo em ….

 

 

hoàng lộc

 

 

 


PHIẾM THI - HL

— Viết bởi hoangloc @ 20:01

 

 

 

NHAN SẮC HỘI AN

 

1.

 

Cha là nghệ sĩ hát bộ . Mẹ thích hát hò khoan.

Hai tiếng hát ân ái một thời .

 

Bông bưởi, bông lài, bông ngọc lan ở kiệt giếng Bá Lễ, ở chùa  Phước Lâm, Chúc Thánh toả nồng phố ấm.

 

Mẹ thụ thai em bằng dân ca và hương hoa.

 

2.

 

Em khóc chào đời - dỗ em bằng chuông chùa Phước Kiến

Em tập đi, chân trần bên bờ sông Hoài, mừng uống nước sông trong.

Tầm nhìn bắt đầu xa, vượt ngoài cửa Đợi.

Em nữ tiểu học, học cô Tống Khuyến (nói tiếng Tây như gió thổi - thầy bảo thế !)

Em trung học, học cô Huỳnh Tân, (cô giáo từng hoài hoài giai nhân .)

Và em biết đi guốc gỗ, mặc áo trắng dài - em giai nhân hơn cô giáo .

 

3.

 

Da em trắng hơn bông bưởi bông lài

Giọng em thanh tao vành khuyên

Mắt gọn trời xanh.

Môi rực son xuân thu. Tóc đầy sông buồn xứ chiều.

Và tay chân :

 

một thuở diệu kỳ  mười ngón búp măng

ta đã từng nước trong khi bàn tay dính mực

đã từng cỏ non khi em vừa cao gót

trắng hoa khôi phơ phất áo sân trường .

 

Tâm hồn em là đông phương phố cổ

Khi em có thể đi guốc  gỗ - vừa biết mang giày gót cao

Em thuộc câu Kiều bên cạnh câu thơ Appolinaire

 

Em mà đứng ở Chùa Cầu (Lai Viễn Kiều)

Hú lên một tiếng

Lũ con trai khắp xứ đứng sắp hàng ngay

Sắp hàng dài  hơn sông , dài đến biển.

 

(Đừng nói sắp hàng đến chùa Âm Bổn mà không nên

Âm Bổn là  cái gốc của phụ nữ, của Tồn Sinh

Sắp hàng đến đó thì …xúc phạm nhau – khi tình trong chưa đã !)

 

 

4,

 

Sài Gòn, Hà Nội, Huế là những kinh đô một thời và đương thời.

Dòng dòng trai thanh gái lịch

Điều này ai cũng biết.

 

Tứ đại mỹ nhân

Có Tây Thi, Chiêu Quân là gái quê dân dã.

Có Điêu Thuyền là con ở, (con sen)

Và người kia (Dương Quí Phi) là con nhà quan mạt vận…

Điều này ít ai hay !

 

Thành phố lớn thì quá nhiều người đẹp

(Mà hồn ta – em thả nắng tàn bông )

Em, chính em - người gái Hội An !

 

Chính ở Hội An - những đêm phố - những chiều sông- những sáng biển

Ta vẫn nhìn thấy được em

Thấy em hồn nhiên mặt mày, vóc dáng

Thấy và ngắm nhìn.

(Em không phải bị đội mũ bảo hiểm như gái Trường An xa mã)

 

5.

 

Hãy đọc hai đoạn ngũ ngôn.

Một của Thi Sĩ lớn

Một của gã làm thơ lạc xứ

 

yêu ở đâu thì yêu

về Hội An – xin chớ

hôn một lần ở đó

một đời vang thuỷ triều

 

(Chế Lan Viên)

 

 

đã yêu ở Hội An

tình đã ra cửa Đợi

tới đâu – dù được yêu

cũng nghe mình có lỗi

 

(Hoàng Lộc)

 

Hình như Thi Sĩ không chí tình cho lắm ?

Lại không phải nòi tình !

Ôi – yêu  mà sợ !

Tình yêu đích thực mà  hãi sợ ?

Và không chút trân trọng : làm như “một đời vang thuỷ triều” là xui xẻo – là nên tránh xa !

Dẹp đi !

 

 

6.

 

Huyền thoại về người gái Hội An :

 

 

dặn lòng xịt chó cắn em

kể như ta phải…bắt đền tình ta

 

(nhớ xưa trăng dựng hiên tà

chập chờn có bước em qua mấy lần

cây hồn ta một chiếc bông

dang tay em bứt mà lòng…thảnh thơi

giật mình - tiếng sủa khơi khơi

trông theo chỉ thấy bồi hồi bóng sương…)

 

tìm em suốt nửa đời còn

bỗng con chó bắt mùi hương dấu giày

rộn ràng bữa gặp em đây

cái đuôi con chó cũng đầy nỗi riêng…

 

xịt hoài, chó chẳng cắn em

lẽ đâu chó đã từng quen nết người ?

 

 

7.

 

Và người gái Hội An ấy

Chỉ người gái Hội An là suốt đời giai nhân - hoài hoài giai nhân

Em giai nhân hơn cả cô giáo em.

 

(Nơi khác – sau 30 tuổi - hết cách dự thi hoa hậu – cho dù hoa hậu địa phương khóm ấp, xã phường)

 

chớm thu 2008

 

HOÀNG LỘC

 

 


HẢI ĐĂNG - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 15:35

 

 

hải đăng

 

 

ta tối tăm chân trời

em sáng loà cuối biển

tàu ai – đêm trùng khơi

nhờ em mà cập bến

còn ta, chiếc xuồng đời

chưa từng em vẫy hẹn

 

trở giầm, xoay – tránh gió

mây lấp mòn sao khuya

mạn xuồng đau sóng vỗ

đường xa thêm dặm về

 

em lạ lẫm đời ta

chẳng nhìn – nhưng đã thấy

em lạ lẫm xuồng ta

trong chớp loè bão dậy

 

rực nồng em ánh sáng

vẫn cam riêng tàu người

khi ta chìm đáy biển

có động lòng em soi ?

 

 

hoàng lộc

 

 


VẪN MỘT LÒNG TA - THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 19:20

 

 

vẫn một lòng ta

   

em kín cổng ( suốt đời không mở nữa ? )

vuờn thơm hương quạnh quẽ buổi ta về

tóc uá ngọn đau vai mùa lạc xứ

dấu nỗi buồn sau mấy ngón tay che

 

bao tiếc hận những ngày hoa tháng mộng     

để hiên đời hoài xế nắng tương tư

mây cứ trắng vẫn ngang trời lồng lộng

mỗi dấu tình trổ mỗi nhánh phù hư

 

ta đất khách nhiều năm quen cúi mặt

lắng nghe từng mộng ước bỏ đi xa

em cũng biết ta lỡ làng đất khách

nên hồn kia xanh ấm một quê nhà ?

 

xin cất giữ - ta, một lần thương tưởng

lần sau cùng trao gửi cạn - rồi thôi

thì cho dẫu em suốt đời kín cổng

vẫn tấm lòng ta sững dưới trăng soi …

 

 

hoàng lộc

 

 

 


VỀ GÃ ĐÀN ÔNG CŨ...- THƠ HL

— Viết bởi hoangloc @ 10:18

 

 

về gã đàn ông cũ trong em

 

 

lâu lâu gã chợt hiện về

làm em cúi mặt nhiều khi - bất ngờ

rã rời ta cánh tay thơ

xô chi gã cũng sờ sờ trong em

 

lời nhau chừng rất thân quen

lâu lâu tiếng lạ nào chen tiếng mình

phải rồi loài chim có tình

bay xa – còn tưởng nhánh cành hoang sơ

 

đành thôi chưa dứt niềm xưa

lâu lâu tóc lệch qua bờ vai kia

cõi người năm bảy lối đi

quên đâu được mỗi thầm thì bước chân !

 

ta xua đuổi cả trăm lần

trong em, gã vẫn ân cần - biết sao ?

 

hoàng lộc

 

 


TẠ ƠN BẰNG HỮU - HL

— Viết bởi hoangloc @ 10:06

 

 
Cảm ơn bằng hữu

 

Xin được cảm tạ tấm lòng các bác – cô – chú của cháu HOÀNG PHƯƠNG CHI  đã gửi lời chúc lành, quà tặng và một số vị đã đến tham dự tiệc cưới của cháu trong chiều ngày 20-7-2008 ở Sài Gòn và chiều ngày 22-7-2008 tại Hội An.

 


Chuyện lễ nghi, với Hoàng Lộc, khó gấp bao lần chuyện làm thơ. Kính mong anh em bằng hữu lượng thứ cho cháu Phương Chi và gia đình Hoàng Lộc những sai sót phải có.

Xin đa tạ:

Phạm Cung- Thiếu Khanh- Mang Viên Long- Thành Tôn– Luân Hoán– Uyên Hà- Lại Quảng Nam- Đinh Cường-  Phương Tấn– Hà Nguyên Dũng- Nguyễn Hữu Thuỵ- Văn Bá- Trần Huiền Ân- Trần Hoài Thư- Phan Ni Tấn– Vĩnh Điện- Hạ Đình Thao- Trần Trung Đạo- Đỗ Xuân Quang– Phan Xuân Sinh-  Triệu Từ Truyền- Nguyễn Bích Nga– Angela Nguyễn– Trương Gia Vy– Thu Thuyền- Tường Vi- Phạm Ngọc Lư– Lê Văn Trung– Quan Dương– Hy Văn- Trần Công Nghị- Đức Phổ- Lê Quỳnh Mai– Sương Mai– Lâm Chương- Nguyễn Hoà– Hoàng Xuân Sơn- Phạm Cao Hoàng- Nguyễn Xuân Thiệp– Lê Văn Nguyên- Phạm Ngũ Yên- Đặng Ngọc Khoa- Nguyễn Đốc- Hoàng Cung Khảm- Nguyễn Văn Gia- Phạm Quang Tân- Nguyễn Mạnh Thuỳ- Ngọc Tuyết- Trần Thiên Thị- Lê Bá Duy– Lê Anh Huy- Đynh Trầm Ca - Nguyễn Nho Châu - Phạm Phú Kha - Nguyễn Văn Biên- Hồ Tấn Lý- Nguyễn Châu- Phạm Trần- Nguyễn Ngọc Hạnh- Trần Nghi Hoàng- Nguyễn Đông Giang- Nguyễn Đức Đát- Trần Trọng Uyên– Lãng Du– Chu Thanh Tùng- Từ Anh Tuấn... và các bạn Hội An thân thiết của tôi.



QUÀ TẶNG CỦA BẠN

— Viết bởi hoangloc @ 16:04

 

 

 
QUÀ TẶNG BỐ CON
NHÀ THƠ HOÀNG LỘC

                       

          *Tạp bút                  

 

N

hận được email của Hoàng Lộc báo tin, trung tuần tháng 7.2008- Anh sẽ có dịp về thăm quê (Hội An) và sẽ làm lễ Vu quy cho cô con gái rượu Phương Chi (ở Sài Gòn) từ nửa tháng nay; nhưng tôi cứ loay hoay không biết sẽ có món quà nào gửi tặng cho cha con Hoàng Lộc trong dịp vui này…

Tuần này – Hoàng Lộc phone về dặn tôi vào Saigon để anh em gặp nhau – cụng vài ly lai rai cho bù hơn ba mươi năm xa cách. Anh còn nhắc, “chỉ vào chơi với nhau thôi, không được “đi” tiền bạc hay quà cáp gì cả !”.

Đứa con gái lớn của tôi biết chuyện nói : “Bác ấy biết Ba nghèo – nên nói vậy – nhưng Ba phải có “quà” cho Phương Chi chứ?”. Tôi đồng ý “Dĩ nhiên là vậy! Nhưng mua món quà gì mới là chuyện cần nghĩ…”. Tôi thoáng nghĩ, quà cưới thì nhiều loại, nhưng “mấy thứ lỉnh kỉnh ấy”- liệu có cần, và có thể… mang sang bên kia không ? Phải thật gọn nhẹ. Và có ý nghĩa kỷ niệm lâu dài…

Thế là tôi nghĩ đến cái “tài vặt” của mình – đó là viết thư pháp một hai câu thơ – lồng khung kính cỡ giấy A4, có thể là “Vật kỷ niệm” treo ở vách phòng nhà được rồi! Vừa rẻ, gọn, vừa giữ được lâu!

Nhưng chọn câu thơ nào cho hợp với cảnh này – lại là một điều khó xử! Thơ phải hợp với tuổi trẻ, vừa nhẹ nhàng, vừa vui tươi – nói về tình yêu, tình đầu… Nếu Thơ có năng lực, phảng phất chút hương vị trong tương lai xa thì càng tuyệt !

Cuối cùng tôi chọn hai câu ca dao – rấtcũ / rất quê, nhưng cũng rất tình:

                   Yêu nhau

                    Cởi áo cho nhau…

                    Về nhà ,

                    Mẹ hỏi

                    Qua cầu gió bay!”

Theo bạn, ai cởi áo cho ai ? Đằng nam “cởi áo” cho đằng nữ - hay ngược lại? Chúng ta có thể hiểu, ai cởi áo cho ai cũng được cả. Cũng tốt cả. Mà đằng nam “cởi áo cho đằng nữ” dễ dàng hơn. Nhưng “về nhà mẹ hỏi” (vì mẹ thường hỏi han, chăm sóc cho cô con gái rượu hơn) – nên có thể hiểu là đằng nữ sẽ “cởi áo cho đằng nam”. (“Áo” đây phải hiểu là áo choàng, áo khoát lúc đi ra ngoài cho đỡ giá lạnh không có cài nút ấy  mà!)

Thế là tôi vui vẻ mang giấy bút mực ra bàn – viết liền hai tấm. Thú thật, tôi chưa theo học ở một “trường lớp” nào về nghệ thuật thư pháp (tuy có đọc đôi bài nói về Thư pháp của vài nhà thư pháp thành danh); nhưng tôi chỉ nghe theo sự “mách bảo” của “đôi mắt riêng” mình thôi. Khi nào “đôi mắt riêng” ấy bảo rằng “được” – là tôi dừng! Chỉ đơn giản vậy thôi (chứ biết sao?)

Hai tấm vừa viết xong là “đôi mắt riêng” bảo stop! Tôi stop . Và chọn lại một tấm ép vào khung kính – sau khi “đóng dấu triệu son” và ký tên đề “Tặng hai cháu Phương Chi – Bảo Quốc” hẳn hoi.

Quà cho con đã tạm ổn – nhưng cũng nên “có cái gì” tặng bố chứ? (tặng bố cũng là tặng luôn cho mẹ - vì tuy 2 mà là 1 cớ mà!)

Tôi nhớ ra ngay hai câu thơ mình ưng ý nhất trong bài “Câu Đêm ở An Bàng” được Hoàng Lộc viết năm 1985. Đó là hai câu trong đoạn kết :

          “(…) Đời có Văn Vương đâu mà làm Lã Vong

          Ta nón cời riêng đội bóng trăng”.

Tôi phóng bút viết liền, cũng hai bản. Rồi stop. Tôi lấy một bản giữ lại cho vào khung treo lên vách “phòng văn” của mình – để “làm kỷ niệm”. Bức kia , trang trọng đề “Tặng nhà thơ Hoàng Lộc ngày về…” – cũng có triệu son, chữ ký theo đúng “thủ tục”!

Thế là tôi đã có hai món quà nhỏ để tặng cha con nhà thơ Hoàng Lộc mà “chẳng tốn kém gì bao nhiêu”! Giữ đúng như lời anh dặn. Và cũng … đúng với hoàn cảnh, tâm sự của mình.

Nhân đây, cũng xin “lướt qua” hai câu thơ vừa trích một chút: Mượn tích xưa tận bên Trung Quốc (Văn Vương / Lã Vọng) về vị minh chúa hiền đức cầu tìm người tài ẩn dật dầu trải qua bao khổ nhọc – cũng chẳng nản lòng để lóe lên chút tâm sự hôm nay. Văn Vương xưa đi tìm cầu Khương Tử Nha để sau này diệt được Trụ Vương (Nhà Thương) sáng lập nên nhà Chu một thời lẫm liệt ! Còn hôm nay ? Ở đây, nhà thơ “đi câu đêm” chơi vì buồn chứ đâu muốn “bắt chước” Lã Vọng – bởi vì, “đời có Văn Vương đâu”? Đây là một thực trạng. Một tâm trạng. Vô cùng buồn ! . “Ta nón cời riêng đội bóng trăng” – Câu thơ viết đủ : “Chỉ riêng có mình ta đang đội nón cời và đội bóng trăng đang ngồi câu cá thôi – không có ai cả”. Gộp chung 2 chữ “đội” là một cách dụng từ tuyệt khéo. Lại chỉ một từ “riêng” ở giữa “nón cời” với “bóng trăng” đã mở ra trước mắt người đọc một hình ảnh cô đơn tuyệt đối, thấp bé tuyệt đối giữa đất trời cô quạnh mênh mông… Tôi yêu quý cái hình ảnh cô độc nhưng vô cùng nên thơ ấy! Gã “câu đêm ở An Bàng” này thật lãng mạn nhỉ?

          Chúc gia đình nhà thơ vui vẻ …

                                                                                      10.7.2008

 
   MANG VIÊN LONG

 

 


«Trước   1 2 3 ... 18 19 20 21 22 23 24 25  Sau»

Powered by vnWeblogs